Global Notification

Download ZeistManga v4

Á NÔ
0.0

Á NÔ

Baca Á NÔ

Baca Komik Á NÔ bahasa Indonesia lengkap dan baru di Website đọc truyện online | Truyện full | Truyện chữ hay nhất hiện nay. Kami menyediakan Komik, Manhua, Manhwa, dan Novel yang dapat kalian baca online gratis.

Read Á NÔ

Á NÔ

Tác giả: Khương Đường

Thể loại: Cổ đại, cung đình triều đình, tàn bạo thân vương tra công x nhu nhược người câm nô thụ, ngược thân


Số Chương: 247


Couple chính: Vương gia biến thái tàn bạo công + Nhu nhược ách nô thụ.Trước ngược sau ngọt, còn thêm thê nô. Có couple phụ


Độ dài: 241 chương chính văn+ 21 PN


Edit: Vĩnh Nhi, Tiểu Vũ


Nguồn QT: Kho tàng đam mỹ

=======================================

DANH SÁCH CHƯƠNG

  • CHƯƠNG 1: THAY NGƯỜI GẢ

    Edit + Beta: Vĩnh Nhi

    Trong phủ Trấn Bắc Vương giăng đèn kết hoa, chiêng trống vang trời, pháo hỉ theo đó là tiếng nhạc cưới vui vẻ, kiệu hoa cùng đồ cưới đồng loạt được đưa tới Vương phủ.

    Người ngoài nghe nói rằng, Thẩm tiểu thư Thẩm phủ được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Đại Tĩnh, bị Trấn Bắc Vương người quyền thế ngập trời nhìn trúng, muốn nạp nàng về làm thiếp, Thẩm tri phủ đang buồn rầu không biết làm sao để lấy lòng Trấn Bắc Vương, nay có cơ hội liền vui mừng phấn khởi gả con gái đi.

    Từ kiệu hoa vào đến động phòng, Thẩm Ngọc liên tục cảm thấy thấp thỏm bất an không yên, lại không dám làm quá nhiều động tác dư thừa, giống như một tượng gỗ mặc người dẫn dắt.

    Y rất sợ hãi, sợ rằng sẽ có người phát hiện y là thay người gả.

    Nếu để người khác nhìn ra được, chọc cho Trấn Bắc Vương nổi giận, nhất định sẽ sai người giết y, không, nếu như Trấn Bắc Vương không vui, một cái phất tay liền có thể đánh chết y.

    Tin đồn, Trấn Bắc Vương là người tôn quý, Đại Tĩnh Thân vương ngoại tộc duy nhất.

    *ngoại tộc: không cùng họ

    Tin đồn, Trấn Bắc Vương nắm trong tay trăm vạn quân sĩ, hắn ở trên chiến trường có thể lấy một địch trăm, đánh đâu thắng đó, không có gì cản nổi.

    Tin đồn, Trấn Bắc Vương thân cao tám thước, mặt có râu quai nón, ánh mắt sắc bén, cả người tỏa ra khí lạnh chết chóc giống như hung thần ác sát bước ra từ Diêm La địa phủ, trừng một cái liền có thể dọa người khác tước vũ khí đầu hàng.

    Bên cạnh uy danh hiển hách, bên ngoài hắn là một kẻ hung ác, giết người không chớp mắt.

    Tin đồn, Trấn Bắc Vương đem đầu kẻ địch chém xuống, khoét đi não, lấy đầu lâu mang đựng rượu để tế quân sĩ đã chết trận.

    Tin đồn, Trấn Bắc Vương hưng khí thịnh, phong lưu thành tính, đã từng cưới chín người về làm thiếp Trắc phi, đều không chịu được hắn ngày đêm hành hạ, không còn một người sống sót.

    Tin đồn...

    Lòng Thẩm Ngọc giống như đã chết, ngồi ở trên giường suy nghĩ đến những tin đồn kia liền sợ đến hai chân phát run.

    Y không phải Thẩm tiểu thư của Thẩm phủ, y chỉ là một ách nô nhỏ nhoi, thấp hèn trong phủ mà thôi.

    Khi còn bé, người trong phủ đều khen y có dáng dấp xinh đẹp, có rất nhiều tỳ nữ, nô tài thích chạy đến chơi cùng y, còn cho y ăn nữa.

    Đến khi y mười hai tuổi, đi lại trong phủ cũng sẽ có rất nhiều ánh mắt bám riết lấy, nhìn y chằm chằm không rời.

    Mười ba tuổi, bọn nô tài trong phủ thích lấy y ra làm trò đùa giỡn, bảo y cởi hết quần áo, y không biết bọn họ muốn bày trò gì, nhưng y không thích đành liều mạng cự tuyệt, bọn nô tài mất hứng liền cưỡng ép muốn lột hết xiêm y của y ra, cũng may có mẹ liều chết che chở mới thoát được.

    Lại không quá một tháng, có hai binh vệ đến tìm y, còn chưa nói được mấy câu cả hai đã nhảy vào đánh nhau còn động đến đao kiếm.

    Vì thế, mẹ y bị phạt đánh mấy chục gậy.

    Ách nô biết là y gây chuyện, mẹ thay y lãnh phạt.

    Trong phủ lời đồn đại nổi lên tứ phía, nói y là hồ ly tinh chuyển thế, dâm loạn, quyến rũ mê hoặc cả nam lẫn nữ nhân, câu hồn phách người. Từ đây những từ như "yêu nghiệt" "hạ tiện" người ta đều dùng để nói về y.

    Từ đó trở đi y liền bị mẹ nhốt lại ở trong sân, không cho tiếp xúc với bất cứ ai. Y biết mẹ muốn tốt cho mình, sợ y lại gây họa hại thân.

    Cho đến khi tiếng vang đệ nhất mỹ nhân Đại Tĩnh Thẩm tiểu thư của Thẩm gia lan xa, Trấn Bắc Vương liền ngỏ ý muốn cưới nàng làm thiếp. Thẩm tiểu thư không muốn một đời mình bị hủy hoại như vậy, làm oan hồn chết dưới tay Trấn Bắc Vương, liền nghĩ cách trộm long tráo phụng, để cho y một ách nô thay thế nàng dâng lên.

    Vì thế, Tri phủ đại nhân liền mời một ma ma của Tần Hoài lâu, chỉ dạy y làm sao ở trên giường hầu hạ người, làm sao giấu y là cải trang từ nam thành nữ, còn ban cho y cái tên Thẩm Ngọc.

    Thẩm đại nhân nói, cho dù y có bị Trấn Bắc Vương phát hiện cũng không việc gì, xưa nay Trấn Bắc Vương nổi danh háo sắc, trai gái đều ăn, sẽ không nỡ lòng nào giết y.

    Ai biết được???

    Dù sao y cũng sẽ chết, trước đó chín người thiếp thất của Trấn Bắc Vương không phải cũng chết sao, y rất nhanh là người thứ mười rồi. Chỉ cần Tri phủ đại nhân đáp ứng y chăm sóc, hậu đãi mẹ, thế là đủ rồi.

    Đang mải suy nghĩ, cửa phòng chợt bị đẩy ra, Thẩm Ngọc bị dọa sợ run một cái, theo tiếng bước chân đến gần, nương theo ánh nến nhìn thấu qua hỉ khăn y có thể nhìn thấy một dáng người cao ngất đang đứng ở trước mặt y.

  • CHƯƠNG 2: MỸ NHÂN MÊ HOẶC LÒNG NGƯỜI

    *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

    Edit + Beta: Vĩnh Nhi

    Thẩm Ngọc không cầm lòng được suy nghĩ, Trấn Bắc Vương đứng trước mắt này được người đời gọi là "Tu La sống", người gặp người sợ, đánh đâu thắng đó, rốt cuộc có dáng dấp thế nào.

    Nhất định là hung thần ác sát giống như lời đồn đi.

    Nghe nói Diêm vương gia chính là như vậy, mắt đen sắc nhọn, mặt đầy râu, có thể dọa quỷ.

    Khăn hỉ đột nhiên bị vén lên.

    Thẩm Ngọc theo bản năng nhắm mắt lại.

    Y cảm giác được có một ngón tay nâng cằm y lên, ngón tay mạnh mẽ có lực, không một chút ôn nhu mang theo cảm giác thô ráp, Trấn Bắc Vương mang binh đánh giặc, vết chai trên tay nhất định là do cầm với tập luyện binh khí nhiều mà tạo thành.

    Ngón tay vuốt nhè nhẹ một chút lên má phải y.

    "Ha, đệ nhất mỹ nhân Đại Tĩnh, có chút thú vị."

    Âm thanh nặng nề giống như trống trận, một cỗ mùi rượu hòa lẫn với mùi nam nhân phả vào mặt, không buồn nôn chán ghét giống như Thẩm Ngọc tưởng tượng, mùi rượu còn có chút say lòng người.

    Đại khái là hắn cưới thiếp, dù sao cũng rửa mặt sạch miệng một phen đi.

    Thẩm Ngọc ngầm phỏng đoán, hắn đây không biết là hài lòng hay còn bất mãn đây.

    "Ngươi không dám nhìn ta?"

    Thẩm Ngọc e dè khép mình lại, càng thêm thấp thỏm không yên.

    Trấn Bắc Vương nhìn mỹ nhân trước mặt, dáng người gầy nhom, e rằng khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, một nụ hoa mới chớm nở.

    Mặt sạch sẽ giống như tuyết, thuần khiết như ngọc, mặc trên mình giá y*, đội mũ phượng, khăn choàng vai, ở dưới ánh nến làm cho màu da thêm chút hồng hào, mịn màng, thêm đó phấn son nhàn nhạt càng tăng thêm phần hấp dẫn.

    *Bản gốc là "phượng quan hà bí": lễ phục mão phượng, khăn quàng vai mặc trong ngày thành thân.

    Môi nhỏ khép lại, nhưng là hơi có chút nhếch lên, giống như là câu dẫn, dụ dỗ người khác đến nếm thử, mũi cao xinh xắn, nhĩ châu trong suốt ngọc nhuận.

    Đây chính là một vưu vật nhân gian.

    Cho dù Trấn Bắc Vương thấy nhiều biết rộng, từng cưới mười thê thiếp, trêu hoa ghẹo nguyệt cũng là bình thường như cơm bữa, vậy mà hiện tại lại không thể ngừng kinh ngạc, thán phục trước vẻ đẹp mỹ nhân như liễu này.

    Trấn Bắc Vương vuốt ve mặt mỹ nhân, từ cằm rồi nhẹ nhàng chuyển đến môi, đến chiếc mũi thanh cao, đến mày liễu, hắn có thể cảm nhận được mỹ nhân trong lòng đang khẽ run.

    "Sợ ta ăn ngươi?"

    Thẩm Ngọc gật nhẹ đầu một cái, đã sớm nghe nói Trấn Bắc Vương đánh giặc lúc thiếu quân lương, ngay cả thịt quân giặc đều ăn.

    Rất rõ ràng, lời nói của Trấn Bắc Vương có một ý tứ khác, chỉ là Thẩm Ngọc hiểu sai ý hắn, khiến Trấn Bắc Vương cho rằng Thẩm Ngọc đang cố ý câu dẫn mình.

    "Ha ha ha."

    Trấn Bắc Vương cao giọng cười một tiếng, dùng tay mạnh mẽ nhấc cằm Thẩm Ngọc lên.

    "Mở mắt, nhìn Bổn Vương."

     

    Giọng nói lần này là ra lệnh, Tri phủ đại nhân đã từng nói qua, tuyệt đối không thể không vâng lời Vương gia, Thẩm Ngọc bèn chậm rãi mở mắt ra.

    Nam nhân trước mắt anh tuấn uy vũ, Thẩm Ngọc đứng lên sợ rằng cũng chỉ có thể cao đến ngực hắn.

    Lồng ngực Trấn Bắc Vương rộng rãi, tay chân thon dài, nhìn mạnh mẽ có lực, cả người tràn đầy tinh lực. Hắn mặc hỉ phục nhưng chẳng qua chỉ là miễn cưỡng khoác lên người, để lộ trung y bên trong có màu đen tuyền.

    Hóa ra "Tu La sống" trong truyền thuyết mặt mày không dữ tợn giống như mọi người nói.

    Thẩm Ngọc để ý thấy Trấn Bắc Vương có đôi hàng mi cong vút, lông mày lưỡi kiếm, không giận tự uy, ánh mắt thâm thúy, sống mũi cao, tất cả kết hợp với nhau lộ ra mười phần anh khí.

    Hắn còn cạo râu, Thẩm Ngọc nhìn thấy được vết mờ mờ, vẻ thẳng thắn mang theo uy phong lẫm liệt.

    "Không xấu xí chút nào...cũng không đáng sợ."

    Trấn Bắc Vương ngây người trong chốc lát.

    Lúc Thẩm Ngọc nhắm chặt mắt, đã là mỹ nhân hiếm thấy trong thiên hạ, lúc mở mắt ra, lại một lần nữa khiến Trấn Bắc Vương kinh ngạc không thôi, mắt đào long lanh ngấn nước ẩn chứa đầy sắc xuân, câu hồn đoạt phách. Con ngươi đen láy linh động, lung linh như một ngôi sao sáng giữa trời đêm, đôi mắt này có thể cùng nhật nguyệt tranh uy, để cho hoàng hôn thấy rõ sinh quang.

    Tựa như tiên nữ giáng trần tỏa ra ánh sáng long lanh, lại ma mị xinh đẹp động lòng người, như vậy lại kết hợp trên cùng một người.

    Bụng dưới Trấn Bắc Vương dâng lên một cỗ tà hỏa.

    Hắn muốn chiếm mỹ nhân này làm của riêng, chỉ thuộc về một mình hắn!

  • CHƯƠNG 3: RƯỢU GIAO BÔI, MỘT ĐÊM ĐẸP

    "Hiện tại Bổn Vương liền ăn ngươi."

    Một cái tay trực tiếp ôm lấy eo Thẩm Ngọc, dễ dàng bế cả người y lên, đi tới giường nhỏ phía bên ngồi xuống, đem y đặt ở trên đùi hắn.

    Tay trái của hắn còn với lấy một bình rượu.

    "Uống nó."

    Thẩm Ngọc không biết uống rượu, khi còn bé có người từng lừa gạt y uống một chút, khiến y ngủ mê man mất một ngày.

    Thẩm Ngọc cùng Trấn Bắc Vương bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách quá gần, uy nghiêm của Trấn Bắc Vương khiến y không dám không vâng lời, hôm nay là ngày hỉ của Trấn Bắc Vương và y.

    Thẩm Ngọc cầm bình rượu lên, học dáng vẻ người khác uống một hớp nhỏ, rượu mạnh đi vào cổ họng, cay xè khiến y không ngừng ho khan, nước mắt chảy ra, càng lộ ra vẻ kiều diễm ướt át.

    Trấn Bắc Vương ngửa đầu uống sạch rượu còn dư lại, yết hầu khẽ động lên xuống, dáng vẻ cuồng dã lại sảng khoái, Thẩm Ngọc chưa từng thấy người nam nhân nào lại báo đạo giống như vậy.

    "Đây là rượu giao bôi giữa ta và ngươi."

    Rượu giao bôi sao?

    Người nam nhân giống vậy, Thẩm Ngọc cam nguyện vì hắn sinh vì hắn tử, đáng tiếc y chỉ là một kẻ thế thân.

    Trấn Bắc Vương chợt lật mình đem Thẩm Ngọc đè ở dưới thân, y bị dáng vẻ đó của hắn làm cho giật mình, ngốc lặng hoảng sợ giống như một con nai con. Trấn Bắc Vương thích loại khoái cảm chinh phục này, hắn là một tay thợ săn, phải đem tiểu mỹ nhân này ăn sạch.

    Hắn cúi người xuống, mãnh liệt hôn, trực tiếp phủ lên đôi môi đỏ mọng của Thẩm Ngọc, không hề báo trước, tùy ý làm bậy cướp đoạt, cạy ra hàm răng, trực tiếp tiến tới bắt lấy đầu lưỡi mềm mại của Thẩm Ngọc.

    Hắn ngang tàn bạo ngược xâm nhập, giống như muốn đoạt lấy hết thảy.

    Hơi thở mãnh liệt của nam nhân hòa cùng với mùi rượu, tràn đầy khoang miệng, không ngừng hôn sâu, y gần như bị cái hôn sâu này làm cho choáng váng.

    "Ưm..."

    Nụ hôn này kéo dài hồi lâu, bừa bãi cướp đoạt, làm cho Thẩm Ngọc thiếu chút nữa ngạt thở, y không thở được, kìm nén đến gương mặt đỏ bừng, ở lúc gần mất đi ý thức, Trấn Bắc Vương mới buông tha tách ra khỏi môi của y.

    Thẩm Ngọc hổn hển thở gấp, miệng mở to hô hấp không khí. Mới vừa một khắc kia, y còn tưởng mình sẽ chết.

    Dáng vẻ thở gấp của Thẩm Ngọc, càng kích thích Trấn Bắc Vương, hắn tựa như rất hưởng thụ dáng vẻ cam chịu đến không thở nổi này của y, nhất là khi lông mi Thẩm Ngọc run rẩy dường như quét nhẹ qua lòng hắn, Trấn Bắc Vương lần nữa cúi người xuống, lần này là trực tiếp chôn vùi ở hõm vai Thẩm Ngọc.

Rekomendasi

Nhận xét (0)

Sorted by