Global Notification

Download ZeistManga v4

CỤC CƯNG CÓ CHIÊU
0.0

CỤC CƯNG CÓ CHIÊU

Cực cưng có chiêu là tác phẩm truyện ngôn tình hay nhất của tác giả Vi Lan Tử Mặc

Baca CỤC CƯNG CÓ CHIÊU

Baca Komik CỤC CƯNG CÓ CHIÊU bahasa Indonesia lengkap dan baru di Website đọc truyện online | Truyện full | Truyện chữ hay nhất hiện nay. Kami menyediakan Komik, Manhua, Manhwa, dan Novel yang dapat kalian baca online gratis.

Read CỤC CƯNG CÓ CHIÊU

CỤC CƯNG CÓ CHIÊU

Tác giả: Vi Lan Tử Mặc

Mô tả: Một trận hỏa hoạn đốt sạch tất cả tình yêu của Thẩm Hạ Lan và Diệp Ân Tuấn. Sau năm năm cô huy hoàng trở về muốn đòi lại công lý cho chính mình. Không ngờ đứa bé cô mang về còn có bản lĩnh hơn cả cô. Đứa nhỏ đứng trước mặt Diệp Ân Tuấn mà vô tội nói: "Chú giúp con một việc được không? Xin chú đó." Diệp Ân Tuấn cảm thấy...

Nguồn: dtruyen

=======================================

DANH SÁCH CHƯƠNG

  • CHƯƠNG 1: HAI CHÚNG TA NÊN KẾT THÚC RỒI

    Lúc Thẩm Hạ Lan lấy được giấy khám thai, trong lòng cực kỳ vui mừng.

    Cô mang thai rồi!

    Mang thai con của Diệp Ân Tuấn!

    Kết hôn ba năm, cuối cùng cô cũng mang thai con của anh, điều này thật sự rất không dễ dàng với Thẩm Hạ Lan.

    Cô vui vẻ cầm giấy khám thai đi ra ngoài, nôn nóng muốn nói tin tức tốt này với Diệp Ân Tuấn, lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi ngang qua ngã rẽ.

    Sở Anh Lạc?

    Mối tình đầu của Diệp Ân Tuấn! Cô ta trở về rồi!

    Thẩm Hạ Lan nhanh chóng đi tới, phát hiện Diệp Ân Tuấn vốn nên ở công ty lại đang bên cạnh cô ta, cẩn thận dìu cô ta. Bụng của cô ta cũng đã to hơn năm tháng rồi.

    “Ân Tuấn, em không sao, anh không cần căng thẳng, con rất khoẻ.”

    “Vẫn nên kiểm tra một chút mới yên tâm được, dù sao đứa con trong bụng em cũng là cháu trai trưởng của nhà họ Diệp anh, không thể có chút sơ suất nào được.”

    Sở Anh Lạc cười tươi như hoa, Diệp Ân Tuấn dịu dàng như nước, cảnh này khiến Thẩm Hạ Lan cực kỳ đau đớn.

    “Các người đang làm gì thế hả?”

    Thẩm Hạ Lan siết chặt giấy khám thai trong tay, móng tay xuyên qua tờ giấy đâm vào lòng bàn tay, cũng không bằng một phần vạn sự đau đớn trong lòng cô.

    Cô trời sinh thể hàn, vì sinh một đứa con cho Diệp Ân Tuấn, ba năm nay đã uống biết bao nhiêu thuốc, khám bác sĩ bao nhiêu lần, có mấy lần còn suýt chút mất mạng, không ngờ vào ngày biết mình mang thai lại có thể nhìn thấy Sở Anh Lạc đã mang thai con của Diệp Ân Tuấn.

    “Sao cô lại ở đây?”

    Diệp Ân Tuấn đột nhiên nhíu mày, ánh mắt dịu dàng như nước khi nãy cũng trở nên sắc bén lạnh lùng, giống như nhiệt độ xung quanh cũng lạnh đi mấy phần.

    Thẩm Hạ Lan thấy thái độ trước sau của anh, không nhịn được tiến lên chất vấn.

    “Sao tôi lại ở đây? Diệp Ân Tuấn, tôi là vợ anh, bây giờ anh đến khám thai với người tình lại còn không biết xấu hổ hỏi sao tôi lại ở đây?”

    Chất vấn của cô dẫn tới sự chú ý của người xung quanh.

    Sở Anh Lạc đột nhiên uất ức khóc lên.

    “Ân Tuấn, xin lỗi, là em liên luỵ đến anh, nếu em không về, không nói với anh sự tồn tại của đứa nhỏ, hoặc em nhẫn tâm phá đứa con này đi, có lẽ sẽ không để Hạ Lan hiểu lầm. Xin lỗi, đều là lỗi của em.”

    Nói xong, Sở Anh Lạc xoay người bỏ chạy.

    “Tống Đình, đi theo cô Sở, cẩn thận bụng của cô ấy. Nếu đứa nhỏ trong bụng cô ấy xảy ra vấn đề gì, tôi sẽ xử lý cậu.”

    Giọng nói của Diệp Ân Tuấn mang theo chút nôn nóng, trợ lý Tống Đình bên cạnh anh nhanh chóng đuổi theo.

    Thẩm Hạ Lan chỉ cảm thấy khó thở, Diệp Ân Tuấn chưa bao giờ quan tâm cô như thế.

    “Diệp Ân Tuấn, tên khốn này!”

    Cô nâng tay lên muốn tát mạnh Diệp Ân Tuấn một cái, không ngờ lại bị anh chặn lại giữa chừng, sức lực kia khiến Thẩm Hạ Lan đau đến hơi nhíu mày.

    “Thẩm Hạ Lan, ba năm trước lúc cô dựa vào thủ đoạn bò lên giường tôi, khiến tôi không thể không cưới cô, cô nên biết cuộc hôn nhân này tôi không thể cho cô tình cảm cô muốn. Tôi cảnh cáo cô, đứa nhỏ trong bụng Sở Anh Lạc cực kỳ quý giá, là ruột thịt của nhà họ Diệp chúng tôi, nếu cô dám làm chuyện bỉ ổi gì với cô ấy, cô đừng trách tôi không nghĩ tới tình cảm vợ chồng.”

    Nói xong, Diệp Ân Tuấn hất tay cô ra.

    Thẩm Hạ Lan không thể đứng vững, lảo đảo suýt chút té ngã, cô vội vàng đỡ lấy vách tường bên cạnh, giấy khám thai trong tay rơi xuống ngay trước mặt Diệp Ân Tuấn.

    “Cô mang thai rồi?”

    Đáy mắt Diệp Ân Tuấn thoáng hiện lên nét kinh ngạc.

    Thẩm Hạ Lan lại bật cười, nước mắt bắt đầu rơi xuống.

    “Anh để ý sao? Ba năm trước tôi từng giải thích với anh, nhưng anh không tin. Cho dù tôi đào tim móc phổi với anh, anh cũng nhắm mắt làm ngơ. Bây giờ mối tình đầu của anh còn sinh con cho anh rồi. Diệp Ân Tuấn, tôi yêu anh, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng và kiêu ngạo! Đứa nhỏ này tôi sẽ phá, hai chúng ta cũng nên kết thúc thôi.”

    Tim Thẩm Hạ Lan như bị dao cắt, lại dứt khoát xoay người rời đi.

    Ánh mắt Diệp Ân Tuấn chợt trở nên nặng nề.

    Anh bước nhanh lên bế lấy Thẩm Hạ Lan, đi nhanh ra ngoài bệnh viện.

    “Thẩm Hạ Lan, cô cho rằng mình là ai? Ép tôi cưới cô là cô, bây giờ nói không cần đứa nhỏ cũng là cô, cô thật sự cho rằng Diệp Ân Tuấn tôi dễ chịu, mặc cho cô đùa bỡn trong lòng bàn tay đúng không? Tôi cho cô biết, đứa nhỏ này phá hay giữ là do tôi quyết định!”

    “Diệp Ân Tuấn, anh buông tôi ra! Đây vốn là con của tôi, không liên quan gì đến anh cả!”

    Thẩm Hạ Lan tức giận liên tục giãy dụa, lại không thoát khỏi trói buộc của anh.

    “Con của cô? Không có tôi, cô có thể sinh sản vô tính sao? Thẩm Hạ Lan, tốt nhất cô đừng gây chuyện với tôi vào lúc này!”

    Đôi mắt phượng xinh đẹp của Diệp Ân Tuấn đột nhiên nheo lại, hơi thở ác liệt khiến người ta khó thở lập tức bao phủ khắp xung quanh, khiến người ta cảm thấy cực kỳ áp lực.

    Đúng lúc này, điện thoại của anh đột nhiên reo lên.

    Vì tiện nghe máy, Diệp Ân Tuấn buông Thẩm Hạ Lan xuống, nhưng một tay vẫn giữ lấy cô, cực kỳ bá đạo.

    Thẩm Hạ Lan không nhịn được hơi đau khổ.

    Lần nào cô cũng có một loại ảo giác, cảm thấy ít nhiều gì Diệp Ân Tuấn cũng có để ý đến mình, giống như bây giờ vậy.

     

    “Cậu nói gì? Anh Lạc muốn tự sát? Trông chừng cô ấy, tôi đến ngay!”

     

    Diệp Ân Tuấn đột nhiên trở nên căng thẳng, trái tim vừa có chút ấm áp của Thẩm Hạ Lan cũng bắt đầu lạnh đi.

  • CHƯƠNG 2: DIỆP ÂN TUẤN ANH THẬT TÀN NHẪN

    “Thẩm Hạ Lan, cô về trước đi, chuyện này tôi sẽ nói với cô sau.”

    Diệp Ân Tuấn cúp máy, nhíu chặt mày với nhau, trong mắt rõ ràng mang theo lo lắng và sốt ruột, những cảm xúc này cũng không phải cho người làm vợ là cô.

    Thẩm Hạ Lan lạnh lùng đẩy anh ra.

    “Anh đi đi, dù sao cô ta quan trọng hơn với anh.”

    Nhưng trái tim cô lại đang chảy máu.

    Diệp Ân Tuấn còn muốn nói gì đó, cuối cùng lại không nói gì cả, chỉ bắt xe taxi, đưa cô lên xe rồi vội vã rời khỏi.

    Thẩm Hạ Lan không nhịn được cười khổ.

    Người đàn ông lúc nào trong lòng cũng nhớ đến người khác như thế, cuộc hôn nhân như vậy, cuối cùng cô còn ý nghĩa gì để tiếp tục kiên trì chứ?”

    Sau khi về nhà, giúp việc chào hỏi Thẩm Hạ Lan, cô đều như không nghe thấy.
    Cô nhìn phòng ngủ hai màu trắng đen hoàn toàn không có sự tham dự của mình, đột nhiên cảm thấy mình như một chú hề vậy. Còn cuộc hôn nhân của cô thì như một vở kịch, bây giờ thật sự nên kết thúc rồi.

    Thẩm Hạ Lan đợi Diệp Ân Tuấn một đêm.

    Một cuộc điện thoại anh cũng không gọi về. Sự thờ ơ như thế giống như kim đâm vào lòng cô vậy.

    “Cục cưng, xin lỗi, mẹ không thể nào cho con một gia đình đầy đủ. Nhưng con yên tâm, sau này mẹ sẽ yêu thương con gấp bội.”

    Thẩm Hạ Lan nước mắt đầy mặt, lại ký tên lên đơn ly hôn đã đánh máy cả đêm.

    Mỗi một bút đều như rạch vào lòng cô, khiến máu chảy đầm đìa.

    Thẩm Hạ Lan ký tên xong, tháo nhẫn kết hôn Diệp Ân Tuấn đưa cho cô xuống, đặt lên đơn ly hôn.

    Trước đây cô từng xem chiếc nhẫn này như bảo bối, ba năm, nhẫn đã sớm để lại dấu vết trên ngón tay của cô, bây giờ tháo xuống, dấu vết vẫn còn đó, giống như tình yêu của cô với Diệp Ân Tuấn vậy, để lại dấu vết, làm cách nào cũng không xoá đi được.

    Thẩm Hạ Lan cảm thấy mình rất vô dụng, cô sợ mình lại mềm lòng, dứt khoát xách hành lý rời khỏi nhà.

    “Bà chủ, cô Sở không được khoẻ, Tổng Giám đốc Diệp ở bên cô ấy. Tổng Giám đốc Diệp dặn dò chúng tôi đưa bà chủ ra nước ngoài, bây giờ sẽ xuất phát.”

    Thẩm Hạ Lan vừa bước ra ngoài đã thấy vệ sĩ của Diệp Ân Tuấn chặn đường cô, lời nói ra khiến Thẩm Hạ Lan nổi giận.

    “Dựa vào cái gì muốn tôi ra nước ngoài? Tôi không đi!”

    “Xin lỗi bà chủ, Tổng Giám đốc Diệp nói cái này không phải do cô quyết định!”
    Vệ sĩ nói xong thì vội vàng tiến lên, vỗ một cái khiến Thẩm Hạ Lan hôn mê, kéo cô lên xe.

    Cô bị người ta kéo tới một nhà kho, sau đó quần áo bị cởi ra, một người đàn ông nằm bên cạnh âu yếm cô. Camera bên cạnh răng rắc chụp xuống, các tư thế lúng túng đều bị chụp một lần.

    “Cô Sở, tất cả đã làm xong rồi.”

    Sau khi người bên cạnh chụp xong tất cả thì gọi điện thoại cho Sở Anh Lạc.

    Sở Anh Lạc cười lạnh nói: “Tốt lắm, lát nữa đăng mấy tấm ảnh này lên mạng, tôi không tin Ân Tuấn còn cần một người phụ nữ cắm sừng mình làm vợ, sau khi ra ngoài xử lý sạch sẽ chuyện này.”

    “Vâng.”

    Người đàn ông cúp máy xong thì đổ dầu hoả xung quanh nhà kho, sau đó châm lửa.

    Ngọn lửa dần bốc lên, nhiệt độ không khí xung quanh nóng hầm hập, khiến người ta cảm thấy khó thở.

    Thẩm Hạ Lan tỉnh lại trong hôn mê, xung quanh đã là một biển lửa. Khói đặc khiến cô sặc đến không mở miệng được, ngọn lửa lại vô tình cắn nuốt lấy cô.
    “Cứu mạng! Cứu mạng!”

    Thẩm Hạ Lan không thèm quan tâm việc cả người mình trần truồng, quơ cây gậy bên cạnh đập lên cửa nhà kho, lại nghe thấy tiếng vệ sĩ vang lên bên ngoài.

    “Bà chủ, thật xin lỗi, tất cả chuyện này đều là Tổng Giám đốc Diệp dặn dò. Cô yên tâm đi đi, Tổng Giám đốc Diệp sẽ chọn một ngôi mộ tốt nhất cho cô.”
    Thẩm Hạ Lan khựng lại.

    Là Diệp Ân Tuấn muốn cô chết?

    Vì sao?

    Chẳng lẽ vì cô và Sở Anh Lạc đều mang thai sao? Vì anh muốn cho Sở Anh Lạc vị trí bà Diệp, cho con của bọn họ ra đời danh chính ngôn thuận ư?

    Diệp Ân Tuấn, anh thật độc ác!

    Ngay cả con ruột của mình mà anh cũng không tha phải không?

    Thẩm Hạ Lan cảm thấy cực kỳ đau khổ, ngẩng mặt lên trời thét dài.

    “Diệp Ân Tuấn, tôi hận anh! Đời này coi như tôi bị mù, yêu phải người đàn ông máu lạnh như anh. Nếu có kiếp sau, tôi cũng sẽ để anh nếm thử cảm giác bị người mình yêu giết chết!”

    Lửa lớn hừng hực cắn nuốt lời của cô, cô chỉ cảm thấy khó thở, mí mắt nặng nề, cuối cùng không chịu được nữa mà ngã xuống đất, mặc cho ngọn lửa thiêu đốt da thịt, cắn nuốt linh hồn cô…

    Năm năm sau.

    Trợ lý Tống Đình đưa tài liệu trong tay cho Diệp Ân Tuấn.

    “Tổng Giám đốc Diệp, đây là tài liệu của nhà thiết kế tập đoàn HJ bên Mỹ đưa tới, hôm nay sẽ đến Hải Thành, chúng ta có cần phái một người đi đón không?

    Nghe nói nhà thiết kế này rất nổi tiếng ở nước ngoài, thiết kế xe thể thao nghìn vàng khó cầu, nếu không phải lần này hợp tác với tập đoàn HJ, bọn họ cũng không chịu để nhà thiết kế này đến chỗ chúng ta hướng dẫn đâu.”

    “Lisa?”

    Diệp Ân Tuấn hơi híp mắt lại.

    “Vâng, là nhà thiết kế Lisa.”

    Tống Đình vội vàng gật đầu.

    Nhà thiết kế Lisa là nhà thiết kế xe thể thao mới nổi bật trong hai năm gần đây, nghe nói xe thể thao “Đôi Cánh Tình Yêu” đầu tiên cô thiết kế vừa mới đoạt được giải nhất cuộc thi thiết kế quốc tế, chiếc xe thể thao này vẫn chưa đưa ra thị trường, các nhà quyền quý đều tranh giành nhau mua, nhưng hình như Lisa chỉ sản xuất hai chiếc, giá lại cực kỳ đắt đỏ, dù thế vẫn có rất nhiều người cầm tiền tới cửa muốn mua.

    Bây giờ vì hợp tác với tập đoàn HJ, Lisa tự mình đến Hải Thành, Diệp Ân Tuấn lại cực kỳ thích xe thể thao, lúc này Tống Đình mới lên tiếng nhắc nhở. Nếu có thể giữ Lisa lại tập đoàn Hoàn Trí, vậy thì…

    Diệp Ân Tuấn híp mắt.

    Anh lấy tài liệu của Lisa tới nhìn thoáng qua, khi nhìn thấy tên tiếng trung của cô thì đột nhiên khựng lại.

  • CHƯƠNG 3: THẬT SỰ LÀ TRÙNG HỢP SAO

    Thẩm Hạ Lan!

    Tên tiếng Việt của Lisa lại có thể là Thẩm Hạ Lan?

    Diệp Ân Tuấn hơi trợn mắt.

    “Không có ảnh chụp của Lisa sao?”

    “Không có, tập đoàn HJ bảo vệ Lisa rất kỹ, tôi sử dụng tất cả quan hệ vẫn không tìm được ảnh chụp của Lisa, Nghe nói là một cô gái cực kỳ xinh đẹp.”

    Tống Đình thật sự rất khó tin, một nhà thiết kế ô tô làm chấn động cả thế giới lại có thể là một người phụ nữ! Còn là một người phụ nữ rất xinh đẹp!

    Điều này rất không hợp nha!

    Có người phụ nữ nào sẽ thấy hứng thú với ô tô chứ?

    Diệp Ân Tuấn không hề có nghi ngờ như Tống Đình, anh nhìn chằm chằm ba chữ Thẩm Hạ Lan trên tài liệu rất lâu rất lâu, đôi mắt loé lên khiến người ta không thấy rõ cảm xúc của anh, nhưng ngón tay anh lại theo bản năng gõ lên bàn, từng cái từng cái, rất có tiết tấu, khiến bầu không khí trong phòng làm việc hơi nặng nề.

    “Tổng Giám đốc Diệp…”

    “Sắp xếp đi, tôi tự mình đi đón máy bay.”

    Cuối cùng Diệp Ân Tuấn cũng lên tiếng, trong đôi mắt loé lên ánh sáng khác thường.

    Thẩm Hạ Lan!

    Ba chữ này không sai chút nào, thật sự chỉ là trùng hợp ư?

    Sau trận lửa lớn năm năm trước kia không ai tìm thấy thi thể của Thẩm Hạ Lan, cảnh sát nói lửa cháy quá lớn, có lẽ thi thể đã bị đốt thành tro rồi, nhưng Diệp Ân Tuấn vẫn không tin rằng cô đã chết.

    Bây giờ Lisa này lại có thể tên là Thẩm Hạ Lan?

    Anh rất muốn nhìn thấy nhà thiết kế này.

    Tống Đình hơi ngơ ngác, dù sao năm năm nay, người có thể khiến Diệp Ân Tuấn tự mình đón máy bay không nhiều lắm, nhưng anh ta cũng chỉ ngơ ngác một giây rồi vội vàng lấy lại tinh thần, xoay người muốn đi sắp xếp.

    Lúc xe đến sân bay, chuyến bay của Thẩm Hạ Lan cũng vừa đáp xuống.

    Cô kéo hành lý đi ra khỏi cửa kiểm tra an ninh. Cô có mái tóc dài gợn sóng màu nâu, dáng người tỉ lệ hoàn mỹ, ngũ quan cực kỳ xinh đẹp, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Bé trai bên cạnh cô mặc quần áo thoải mái màu trắng, làn da mỏng, lông mi thật dài chớp chớp, khiến người ta không nhịn được muốn tiến lên véo một cái, cậu bé đội ngược mũ lưỡi trai, miệng ngậm kẹo que, không nhanh không chậm đi theo bên cạnh Thẩm Hạ Lan, nhìn rất lười nhác, nhưng đôi mắt phượng xinh đẹp lại khiến người ta vô thức không dám tiến lên.

    “Thẩm Minh Triết, đây là Hải Thành chứ không phải Mỹ, dẹp cái dáng vẻ kiêu căng của con đi, theo sát mẹ.”

    Thẩm Hạ Lan rất hết cách với vẻ mặt này của con trai, cũng hơi đau lòng.

    Thẩm Minh Triết giơ tay nhấc chân ngày càng có bóng dáng của Diệp Ân Tuấn. Có đôi khi cô không thể không thừa nhận sự mạnh mẽ của gen, chỉ là cô thà rằng con trai Thẩm Minh Triết giống mình hơn.

    “Mami, con làm sao chứ?”

    Thẩm Minh Triết nhún vai vô tội, dáng vẻ nghịch ngợm.

    Thẩm Hạ Lan cười khẽ lắc đầu, vươn tay đâm lên gáy cậu bé một cái nói: “Đừng lấy khuôn mặt lừa gạt người đời kia của con làm nũng với mẹ, con là con mẹ, mẹ còn không hiểu con sao? Mẹ cảnh cáo con, lần này trở về Hải Thành con phải ngoan ngoãn, không được gây chuyện, có nghe thấy không?”

    “Yên tâm, mẹ trở về làm việc, con trở về xem nơi mẹ từng sống, con sẽ không làm gì đâu. Mami, con là con trai của mẹ mà, sao mẹ lại đề phòng con như kẻ thù vậy.”

    Thẩm Minh Triết chu cái miệng nhỏ tỏ vẻ bất mãn.

    Thẩm Hạ Lan cưng chiều sờ đầu cậu bé nói: “Con bụng dạ không đáng tin, đương nhiên mẹ phải nhắc nhở con mấy câu rồi. Đi thôi, chúng ta ra khỏi sân bay trước, lát nữa mẹ gọi điện thoại cho dì Lam của con đến nhà dì ấy ở mấy ngày.”

     

    “Vâng ạ.”

    Thẩm Minh Triết cười như một thiên sứ, nắm tay Thẩm Hạ Lan đi ra ngoài.

    Đột nhiên, Thẩm Minh Triết phát hiện một bóng dáng quen thuộc.

    Dáng vẻ của người kia giống cậu bé đến bảy tám phần, mặc dù đứng cách anh rất xa, nhưng cậu bé vẫn có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lùng đó.

    Chắc người này là Diệp Ân Tuấn nhỉ?

    Daddy trong truyền thuyết của cậu bé?

    Thẩm Minh Triết lén ngẩng đầu nhìn Thẩm Hạ Lan một cái, thấy cô đang tìm số điện thoại thì đột nhiên ôm bụng.

    “Ui da, mami, con đau bụng, con muốn đi vệ sinh!”

    Thẩm Hạ Lan nghe thấy con trai kêu to thì nhìn sang, Thẩm Minh Triết ôm bụng mặt đỏ bừng, cái chân nhỏ không ngừng cọ qua cọ lại, giống như không nhịn được thật vậy.

    “Mami đi cùng với con.”

    Nói xong, Thẩm Hạ Lan muốn ôm Thẩm Minh Triết lên, cậu bé nhấc chân bỏ chạy.

    “Không cần đâu mami, con không nhịn được, mẹ đợi con ở bên ngoài đi, lát nữa con sẽ trở lại.”

    Thẩm Minh Triết chạy ra ngoài với tốc độ chạy nước rút một trăm mét.

    Thẩm Hạ Lan thấy cậu bé như thế thì lắc đầu cưng chiều, bắt đầu gọi điện thoại.

    “Tử Thất, tớ là Hạ Lan, tớ về rồi đây.”

    Thẩm Hạ Lan gọi điện thoại cho Lam Tử Thất, là bạn thân trước kia của cô, năm năm nay bọn họ cũng không cắt liên lạc. Bây giờ Lam Tử Thất là giáo viên nhà trẻ, nghe thấy tin cô về thì rất vui vẻ.

    “Về lúc nào đây? Tớ xin nghỉ đi đón cậu, cậu ở sân bay à?”

    Lam Tử Thất cực kỳ vui vẻ.

    “Không cần tới đón tớ, tớ đưa theo Minh Triết trở về, lát nữa bắt xe đi thẳng tới nhà cậu là được rồi.”

    Thẩm Hạ Lan vừa đi vừa nói, không nhìn thấy phía trước có người đụng vào lòng đối phương.

    “Xin lỗi, tôi không nhìn thấy.”

    Cô vội vàng ngẩng đầu xin lỗi, nhưng lại lập tức ngơ ngác.

    Là anh!

    Diệp Ân Tuấn!

    Đây thật sự là ở đâu cũng gặp mặt mà!

  • CHƯƠNG 4: MAMI CỦA CHÁU KHÔNG THỂ VÀO NHÀ VỆ SINH NAM

    Lúc Diệp Ân Tuấn nhìn thấy Thẩm Hạ Lan từ xa, cả người hơi run rẩy.

    Thân hình kia, tư thế đi đường kia thật sự cực kỳ giống Thẩm Hạ Lan!

    Anh không nhịn được đi tới, cố ý đến gần.

    Tống Đình cũng ngơ ngác, từ trước tới giờ chưa từng thấy Diệp Ân Tuấn chủ động tiếp xúc với người phụ nữ nào, đặc biệt là năm năm trước sau khi bà chủ xảy ra chuyện, anh lại giống như một ngọn núi băng, khiến người ta không nhịn được lùi bước, chủ động đến gần như vậy thật sự là lần đầu tiên.

    Anh ta không nhịn được nhìn Thẩm Hạ Lan nhiều thêm một cái, lập tức bị sự xinh đẹp của cô làm ngạc nhiên.

    Khuôn mặt xinh đẹp kia thật sự cực kỳ hoàn mỹ, giống như được nghệ thuật gia điêu khắc ra vậy, không dư cũng không thiếu.

    Người bị ngạc nhiên còn có Diệp Ân Tuấn.

    Nhưng anh vẫn nhanh chóng tỉnh táo lại, hơi nhíu mày, theo bản năng lùi về sau một bước, lạnh lùng nói: “Đi đường chú ý một chút.”

    Thẩm Hạ Lan thầm cười lạnh.

    Khuôn mặt bây giờ hoàn toàn khác với mình trước kia.

    Cô vẫn nhớ rõ cảm giác ngọn lửa thiêu đốt trên làn da đau đến thấu xương như thế nào, vẫn nhớ vì bảo vệ đứa nhỏ trong bụng, cô cố gắng chịu đựng đau khổ suốt chín tháng, sau khi sinh con ra mới làm phẫu thuật thẩm mỹ.

    Mỗi đêm khuya nhớ về, cô đều sẽ bừng tỉnh từ trong ác mộng, hết lần này đến lần khác khóc ướt cả gối. Bây giờ kẻ gây ra ở ngay trước mặt cô, cô không nhịn được siết chặt tay, chỉ hận không thể xé rách mặt anh, moi tim anh ra, xem thử tim anh có màu gì, càng muốn hỏi anh một câu, anh có trái tim sao?

    Thẩm Hạ Lan cầm kẹo que Thẩm Minh Triết vẫn chưa ăn hết trong tay, vào khoảnh khắc đụng trúng Diệp Ân Tuấn, kẹo que cũng dính lên âu phục của anh.

    Cô cười nói: “Xin lỗi, khi nãy thật sự không nhìn thấy. Quần áo của anh bị bẩn rồi, hay là tôi đền cho anh một bộ khác nhé, có điện thoại không? Tôi mua cho người đưa qua.”

    Giọng nói của Thẩm Hạ Lan có hơi khàn khàn.

    Trong mắt Diệp Ân Tuấn loé lên chút thất vọng.

    Không phải cô!

    Chẳng những khuôn mặt không phải, ngay cả giọng nói cũng không phải.

    Anh vẫn nhớ giọng nói của Thẩm Hạ Lan trong trẻo như chim hoàng oanh vậy, mặc dù người phụ nữ trước mắt xinh đẹp, nhưng giọng nói lại trầm và khàn. Có lẽ với người khác, giọng nói thế này có sức quyến rũ, nhưng anh hoàn toàn không có cảm giác gì cả.

    Sắc mặt Diệp Ân Tuấn trở nên lạnh như băng.

    “Không cần, một bộ âu phục mà thôi.”

    Nói xong, anh cởi áo khoác âu phục, ném vào trong thùng rác không xa trước mặt Thẩm Hạ Lan, giống như vứt rác rưởi cực kỳ ghê tởm vậy.

    Thẩm Hạ Lan hơi cong môi.

    Ở trong mắt Diệp Ân Tuấn, có lẽ cô là một người phụ nữ vừa mắt anh, muốn tiếp cận xin cách liên lạc với anh nhỉ.

    Thẩm Hạ Lan cười lạnh nhìn bóng lưng anh, không biết khi anh biết mình là nhà thiết kế anh sắp nghênh đón sẽ có vẻ mặt thế nào.

    Diệp Ân Tuấn tự nhiên hơi tức giận, chỉ gì tức giận cái gì ngay cả anh cũng không rõ ràng.

    Rõ ràng người phụ nữ kia không phải Thẩm Hạ Lan, nhưng vì sao anh lại thấy quen thuộc như vậy chứ?

    Không!

    Không phải cô!

     

    Là Thẩm Hạ Lan, nếu mình chủ động đến gần chắc chắn cô sẽ rất vui vẻ. Anh biết tình cảm của Thẩm Hạ Lan với mình, nhưng khi nãy trong mắt người phụ nữ kia hoàn toàn không có chút cảm xúc.

    Đôi mắt kia của cô cực kỳ giống Thẩm Hạ Lan!

    Diệp Ân Tuấn đột nhiên dừng chân lại, Tống Đình không kịp dừng lại, đụng trúng lưng anh.

    “Tổng Giám đốc Diệp, xin lỗi.”

    Tống Đình sờ cái mũi bị đau của mình, vội vàng lùi về sau hai bước, mới phát hiện ánh mắt của Diệp Ân Tuấn vẫn luôn dõi theo Thẩm Hạ Lan.

    Sau khi Thẩm Hạ Lan gặp Diệp Ân Tuấn thì đi thẳng đến nhà vệ sinh, bước chân và dáng vẻ đi đường kia khiến anh híp mắt lại.

    “Tổng Giám đốc Diệp, anh có hứng thú với người phụ nữ kia sao?”

    Diệp Ân Tuấn đột nhiên trừng Tống Đình một cái, anh ta vội vàng ngậm miệng lại.

    “Tôi đi vệ sinh.”

    Diệp Ân Tuấn cũng không biết mình bị sao, cực kỳ bực bội, anh xoay người đi nhanh về phía nhà vệ sinh.

    Tống Đình rất ít khi thấy dáng vẻ này của anh, đương nhiên cũng không dám đi theo, chỉ đứng đợi ở bên ngoài.

    Diệp Ân Tuấn đi vào nhà vệ sinh, mở vòi nước hất nước lên mặt mình, muốn khiến mình tỉnh táo hơn một chút, lại đột nhiên cảm thấy có người kéo áo anh.

    Diệp Ân Tuấn khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn thấy một bé trai chừng bốn năm tuổi đang ngẩng đầu, tay phải nắm vạt áo anh, hình như có lời muốn nói.

    “Buông tay!”

    Ánh mắt Diệp Ân Tuấn lạnh lùng, cả người phát ra hơi thở có thể khiến người bình thường phải lùi bước, nhưng bé trai trước mắt lại không hề nhúc nhích.

    Đôi mắt kia của cậu bé khiến anh cảm thấy rất quen thuộc.

    “Chú ơi, chú có thể giúp cháu một chuyện không?”

    Thẩm Minh Triết nhìn chằm chằm Diệp Ân Tuấn, ánh mắt ngây thơ ngóng nhìn khiến anh đột nhiên mềm lòng.

    “Ba mẹ cháu đâu?”

    “Mẹ cháu không vào nhà vệ sinh nam được!”

    Thẩm Minh Triết chu cái miệng nhỏ, sắc mặt hơi ngượng ngùng.

    Diệp Ân Tuấn nhìn bánh bao nhỏ như búp bê sứ trước mặt, đột nhiên thở dài nói: “Muốn chú giúp cái gì?”

    “Khoá quần của cháu bị kẹt rồi, nhưng cháu rất vội, chú có thể kéo khoá quần giúp cháu không?”

    Khi Thẩm Minh Triết nói chuyện còn không ngừng cọ qua cọ lại hai chân, giống như thật sự sắp không nhịn được nữa.

  • CHƯƠNG 5: XEM NHƯ ANH NHẤT ĐỊNH PHẢI CHỊU CÁI THIỆT THÒI NÀY RỒI

    Diệp Ân Tuấn than khẽ một tiếng, sau đó ngồi xổm xuống.

    Đứa nhỏ này dáng vẻ mi thanh mục tú, nhìn cũng rất vừa mắt. Nếu là bình thường, có lẽ Diệp Ân Tuấn sẽ không lãng phí thời gian làm chuyện thế này, nhưng bây giờ, anh cảm thấy mình trở nên không giống mình nữa.

    “Cháu bao nhiêu tuổi rồi? Sao mẹ cháu lại cho cháu mặc quần thế này?”

    Anh thấy khoá quần của Thẩm Minh Triết bị kẹt thật, không nhịn được nhíu mày.

    Thẩm Minh Triết nhỏ giọng nói: “Cháu năm tuổi rồi! Là một bé trai trưởng thành rồi!”

    “Bé trai trưởng thành mà ngay cả khoá bị kẹt cũng không giải quyết được sao?”

    Bình thường Diệp Ân Tuấn sẽ không nói nhiều như vậy, nhưng không biết bây giờ anh bị làm sao, chỉ cảm thấy đứa nhỏ trước mặt khiến anh rất thoải mái, không nhịn được nói nhiều hai câu.

    Trong mắt Thẩm Minh Triết loé lên chút cảm xúc, nhanh đến người ta không bắt kịp.

    “Xong rồi.”

    Vào khoảnh khắc Diệp Ân Tuấn kéo khoá quần cậu bé xuống, Thẩm Minh Triết lập tức kêu lên.

    “A, chú, cháu không nhịn được nữa!”

    “Cái gì?”

    Diệp Ân Tuấn vừa dứt lời, một làn nước nóng mang theo mùi lạ lập tức văng lên mặt anh.

    “Xin lỗi, không phải cháu cố ý đâu!”

    Thẩm Minh Triết vội vàng nói xin lỗi, sau đó chui vào trong phòng vệ sinh như cá chạch, còn đóng cả cửa lại.

    Lúc này Diệp Ân Tuấn mới hiểu ra thứ phun trên mặt mình là gì!

    Mẹ kiếp!

    Anh đường đường là Tổng Giám đốc của tập đoàn Diệp Thị lại bị một đứa nhỏ tè lên mặt?

    Diệp Ân Tuấn nổi giận.

    “Thằng nhóc thối, cháu ra đây cho chú!”

    Đã nhiều năm rồi anh chưa từng tức giận như vậy.

    Thẩm Minh Triết nhoài người trong phòng vệ sinh, khoé miệng nở nụ cười đạt được mục đích, nhưng giọng nói lại nghẹn ngào: “Xin lỗi chú, khi nãy cháu thật sự không nhịn được. Chú đợi một lát, cháu bảo mẹ đưa tiền cho chú được không? Hay là cháu cho chú tè lại?”

    Lời này suýt chút khiến Diệp Ân Tuấn nghẹn họng.

    Anh đường đường là Tổng Giám đốc Diệp Thị, lại đi tè vào mặt một đứa bé?

    Nói vậy được sao?

    Diệp Ân Tuấn chỉ cảm thấy ngọn lửa trong lòng không lên được cũng không xuống được, cảm giác trên mặt khiến anh cực kỳ khó chịu.

    Anh vội vàng lấy nước rửa sạch, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu, liên tục lấy nước rửa tay chà lên mặt mình ba bốn lần cũng không cảm thấy mùi đó ít đi được bao nhiêu.

    Thẩm Minh Triết luôn nghe tiếng động bên ngoài, cười tươi rói.

    Cho ba bắt nạt mẹ!

     

    Cho ba không cần tụi con!

    Hôm nay để ông đây cho ba một bài học nho nhỏ, xem như tiền lãi của những năm nay, sau này chúng ta từ từ tính sổ!

    Đáy mắt Thẩm Minh Triết loé lên cảm giác hưng phấn vì đạt được mục đích, nhưng giọng điệu vẫn nghẹn ngào: “Chú, chú đừng đánh cháu được không? Chú coi như bị con trai của mình tè lên đi. Cháu thật sự không cố ý đâu. Chú cũng đừng nói với mẹ cháu được không? Mẹ sẽ đánh chết cháu đấy! Hu hu!”

    Cuối cùng, Thẩm Minh Triết còn thật sự giả khóc hai tiếng.

    Động tác của Diệp Ân Tuấn đột nhiên khựng lại.

    Con trai của mình?

    Nếu năm đó Thẩm Hạ Lan không chết, có phải con của bọn họ cũng chừng này tuổi không?

    Diệp Ân Tuấn nhìn ảnh ngược của mình trong gương, anh chưa bao giờ nhếch nhác đến mức này, tóc bị nước làm ướt dán lên trán, trong đôi mắt phượng đen láy kia mang theo lửa giận.

    Mắt phượng?

    Diệp Ân Tuấn đột nhiên nhận ra đứa nhỏ khi nãy cũng có một đôi mắt giống mình như đúc.

    Chẳng trách sẽ cảm thấy thằng nhóc xấu xa đó hơi quen, thì ra là vì đôi mắt kia.

    Cả Hải Thành, người có mắt phượng có thể đếm trên đầu ngón tay, có lẽ vì thế nên anh mới có kiên nhẫn với thằng nhóc đó được một chút nhỉ.

    Diệp Ân Tuấn thở dài một hơi, lạnh lùng nói: “Không được nói với ai chuyện hôm nay hết, kể cả mẹ của cháu luôn, có nghe thấy không? Sau này gặp lại cũng không được nói có quen chú.”

    “Vâng, biết rồi ạ! Cháu đảm bảo sẽ không nói đâu!”

    Thẩm Minh Triết vội vàng lên tiếng, ngoan ngoãn đến khiến người ta không nỡ trách.

    Xem như hôm nay anh nhất định phải chịu cái thiệt thòi này rồi.

    Anh bực bội nhìn lại vào phòng vệ sinh một cái, sau đó nổi giận đùng đùng rời khỏi.

    “Tổng Giám đốc Diệp, anh sao thế?”

    Bên ngoài vang lên tiếng kêu hoảng hốt của trợ lý, Diệp Ân Tuấn sải bước rời khỏi.

    Thẩm Minh Triết nghe thấy bên ngoài không còn tiếng động gì nữa mới đi ra khỏi phòng vệ sinh, cậu bé nhìn theo hướng Diệp Ân Tuấn rời đi, khoé môi hơi cong lên, bàn tay nhỏ bé lấy một cái camera lỗ kim từ dưới bồn rửa tay ra, rửa tay rồi mới rời khỏi phòng vệ sinh.

    Thẩm Hạ Lan đã đi ra khỏi phòng vệ sinh từ lâu, nhưng vẫn không thấy Thẩm Minh Triết đâu, cô không nhịn được hơi lo lắng. Lúc định đi qua xem thử thì nhìn thấy Diệp Ân Tuấn thở hổn hển đi ra khỏi phòng vệ sinh, tóc ướt nhẹp, giống như mới tắm xong vậy.

    Diệp Ân Tuấn là một người đàn ông rất để ý hình tượng, điều này cô hiểu rõ. Bây giờ thấy anh nhếch nhác như thế thì không nhịn được hơi ngơ ngác, nhưng vẫn trốn sang một bên theo bản năng, cố hết sức làm giảm đi cảm giác tồn tại của mình.

    Cô đã quay lại rồi.

    Năm năm trước bọn họ nợ cô, cô sẽ từ từ đòi lại, lúc này cũng không vội.

    Sau khi Diệp Ân Tuấn nổi giận đùng đừng rời khỏi, Thẩm Minh Triết cũng đi ra từ nhà vệ sinh.

    “Minh Triết.”

    Thẩm Hạ Lan bắt lấy cánh tay cậu bé, nhìn từ trước ra sau, từ trên xuống dưới một lượt, sau khi phát hiện cậu bé không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.

    Thẩm Minh Triết đương nhiên biết Thẩm Hạ Lan đang lo lắng điều gì, nhưng lại vờ như không biết gì hỏi: “Mami, mẹ sao thế? Con chỉ đi vệ sinh mà thôi, sao lại cảm thấy mẹ căng thẳng vậy? Đúng rồi, chú khi nãy thật đẹp trai, mẹ cảm thấy thế nào?”

  • CHƯƠNG 6: BÉ TRAI NÀY LÀ AI

    Thẩm Minh Triết nói xong thì nhìn thoáng qua hướng đứa bé rời đi, Thẩm Hạ Lan thoáng ngơ ngác.

    “Một bé trai như con để ý người đàn ông khác đẹp trai hay không làm gì? Đi thôi.”

    Thẩm Hạ Lan xoay người ôm lấy Thẩm Minh Triết.

    Nhìn thấy dáng vẻ rõ ràng không muốn nói nhiều với mình của Thẩm Hạ Lan, trong mắt Thẩm Minh Triết loé lên chút đau lòng.

    Cậu bé vươn cánh tay nhỏ vòng lên cổ cô như làm nũng nói: “Không phải vì con muốn tìm một người đàn ông cho mami sao.”

    “Thằng nhóc thối, chuyện người lớn con nít bớt quan tâm đi, lần này trở về mẹ sẽ kêu dì Lam sắp xếp cho con đi nhà trẻ, con qua đó học trước. Có dì Lam trông chừng con, mẹ cũng yên tâm hơn một chút.”

    Thẩm Hạ Lan ôm Thẩm Minh Triết đi ra ngoài, tay lại hơi run rẩy.

    Khi nãy sao Thẩm Minh Triết lại cảm thấy Diệp Ân Tuấn đẹp trai thế?

    Tuy hai cha con bọn họ giống nhau đến tám phần, nhưng Thẩm Minh Triết nhìn một cái đã thích Diệp Ân Tuấn vẫn khiến cô hơi lo lắng.

    Đây là con trai của cô, là đứa con cô liều mạng sinh ra, không có chút quan hệ gì với Diệp Ân Tuấn cả!

    Cô tuyệt đối sẽ không cho Diệp Ân Tuấn cướp đi đứa nhỏ từ bên cạnh cô.

    Ánh mắt Thẩm Hạ Lan loé lên chút cứng rắn, lại không hề nhìn thấy sự đau lòng trong mắt Thẩm Minh Triết.

    Tuy cậu bé còn nhỏ, nhưng đêm khuya lúc mami bị ác mộng làm tỉnh giấc cậu bé đều biết. Mặc dù không biết năm đó cuối cùng Diệp Ân Tuấn đã làm gì mami, nhưng nếu mami không muốn nói, không muốn cho cậu bé biết, cậu bé cứ làm như không biết là được, chỉ là phải trả thù cho mami thế nào, cậu bé đã có kế hoạch từ trước rồi.

    Hai mẹ con mang suy nghĩ khác nhau rời khỏi sân bay.

    Thẩm Hạ Lan bắt một chiếc taxi, dẫn Thẩm Minh Triết đến chỗ ở của Lam Tử Thất.

    Năm năm rồi, cô ấy vẫn ở chỗ cũ, chìa khoá cũng để ở chỗ ban đầu.

    Thẩm Hạ Lan ngựa quen đường cũ lấy chìa khoá mở cửa ra, dẫn Thẩm Minh Triết đi vào.

    Đây là một căn hộ ba phòng, phòng không lớn, nhưng trang trí rất ấm áp.

    Thẩm Minh Triết nhìn một lượt rồi nhỏ giọng hỏi: “Mami, phòng của mẹ ở đâu?”

    “Cái thứ hai bên phải, trước kia mẹ ở phòng đó.”

    Thẩm Hạ Lan hơi cong môi.

    Cô và Lam Tử Thất là bạn đại học, cũng là bạn tốt, lúc mình bị mẹ kế bắt nạt, Lam Tử Thất luôn giúp đỡ cô, nơi này cũng như nhà mẹ đẻ của cô.

    Thẩm Minh Triết kéo valy mở cửa phòng của Thẩm Hạ Lan ra.

    Bên trong treo ảnh chụp lúc còn trẻ của Thẩm Hạ Lan, nhưng Thẩm Minh Triết không biết. Từ lúc cậu bé mở mắt ra đã nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của cô, mắt Thẩm Hạ Lan hơi đỏ lên.

    Đó là một khuôn mặt không xinh đẹp như bây giờ, nhưng tràn đầy vui vẻ và trẻ trung. Chỉ là nó sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

    Thẩm Hạ Lan vươn tay, nhẹ nhàng sờ ảnh chụp trước đây của mình, trong lòng cực kỳ khó chịu.

    Thẩm Minh Triết phát hiện ra hành động của Thẩm Hạ Lan, khó hiểu hỏi: “Mami, đó là ai thế ạ? Dì Lam sao?”

    “Không phải, là ảnh chụp trước đây của mẹ.”

    Giọng nói của Thẩm Hạ Lan hơi nghẹn ngào, nhưng cô vẫn cố kìm nén.

     

    Cả người cô bao phủ cảm giác đau thương, lại không muốn để Thẩm Minh Triết phát hiện ra, nhưng cậu bé là một đứa nhỏ nhạy bén, cảm nhận được rất rõ ràng sự dao động cảm xúc của Thẩm Hạ Lan.

    Cậu bé đột nhiên nắm tay cô nói: “Mami, con hơi đói, mẹ đi xem thử phòng bếp có gì ăn không thế, nhanh lên nhé, đói sắp chết rồi.”

    Nói xong, Thẩm Minh Triết đẩy Thẩm Hạ Lan ra ngoài.

    Sự đau khổ của Thẩm Hạ Lan biến mất.

    Trên máy bay, Thẩm Minh Triết thật sự ăn không nhiều lắm, nghĩ đến đây, cô cam chịu số phận cởi áo khoác của mình ra, xắn tay áo nói: “Được được được, mẹ đi nấu cơm cho con, con tự chơi đi nhé, đừng quậy phá nhà của dì Lam biết không?

    “Ôi con biết rồi mà.”

    Thẩm Minh Triết bĩu môi, nhốt Thẩm Hạ Lan ngoài cửa.

    Cậu bé nhìn ảnh chụp trước đây của Thẩm Hạ Lan trên tường, lấy điện thoại ra nhanh chóng chụp lại, sau đó mở máy tính trong phòng lên.

    Thả ảnh chụp ban đầu của Thẩm Hạ Lan trong điện thoại lên, chẳng mấy chốc đã tìm ra tin tức của cô.

    Là cuộc hôn nhân của Thẩm Hạ Lan và Diệp Ân Tuấn tám năm trước cùng với tin tức Thẩm Hạ Lan vì hẹn gặp người tình mà táng thân trong biển lửa năm năm trước.

    Ánh mắt Thẩm Minh Triết chợt trở nên nặng nề.

    Hẹn gặp người tình?

    Sao có thể!

    Từ khi cậu bé sinh ra đã biết trong tim mẹ chỉ có một người đàn ông, đó chính là Diệp Ân Tuấn. Tuy mẹ không nói, nhưng Thẩm Minh Triết có thể cảm nhận được hận thù trong lòng mami.

    Chắc chắn là Diệp Ân Tuấn đã làm chuyện gì có lỗi với mẹ.

    Cậu bé nhanh chóng tìm tài liệu của Diệp Ân Tuấn.

    Từ khi cậu bé biết được cái tên Diệp Ân Tuấn lúc Thẩm Hạ Lan nói mớ, cậu bé đã điều tra người này, bối cảnh, thế lực và trạng thái hôn nhân của anh cậu bé đều biết rõ ràng.

    Đột nhiên, Thẩm Minh Triết phát hiện tấm ảnh Diệp Ân Tuấn ôm một bé trai.

    Đứa bé kia tầm tuổi cậu bé, vẻ ngoài cũng rất giống Diệp Ân Tuấn, ánh mắt Diệp Ân Tuấn nhìn đứa bé kia cũng cực kỳ cưng chiều và dịu dàng.

    Đứa bé trai này là ai?

    Thẩm Minh Triết híp mắt lại.

    Cậu bé nhanh chóng điều tra đứa nhỏ này, mới phát hiện đó là cháu trai trưởng của nhà họ Diệp, Diệp Tranh, trước mắt bốn tuổi mười tháng, lớn hơn cậu bé tận bốn thắng!

  • CHƯƠNG 7: DÌ GIÀ ĐẾN KHÔNG THỂ GIÀ HƠN NỮA

    Thẩm Minh Triết tính toán một chút.

    Ánh mắt cậu bé nhanh chóng trở nên nặng nề.

    Diệp Tranh này lớn hơn cậu bé, Diệp Ân Tuấn là ba của cậu bé, lại có một đứa con trai lớn hơn cậu bé bốn tháng, còn không phải mẹ sinh ra, điều này có nghĩa là gì?

    Có nghĩa là Diệp Ân Tuấn ngoại tình, có nghĩa là Diệp Ân Tuấn bắt nạt mami!

    Trong đôi mắt phượng xinh đẹp của Thẩm Minh Triết có một ngọn lửa đang thiêu đốt, chỉ hận không thể xuyên qua màn hình đốt cháy Diệp Ân Tuấn.

    Xem ra bài học của mình cho ba ở sân bay vẫn hơi nhẹ.

    Thẩm Minh Triết lấy camera lỗ kim từ trong túi quần áo ra, liên kết với máy tính. Cậu bé nhanh chóng thay đổi địa chỉ IP, sau đó đăng video mình tè lên mặt Diệp Ân Tuấn lên mạng.

    Sau khi làm xong tất cả, Thẩm Minh Triết nở nụ cười.

    Không phải ba hãm hại mẹ lén gặp tình nhân sao? Vậy cũng để ba nếm thử cảm giác được lên trang nhất đi!

    Sau khi làm xong, cậu bé lại điều tra tình hình của Diệp Tranh, phát hiện cậu ta lại có thể học ở nhà trẻ của Lam Tử Thất.

     

    Xem ra trở về Hải Thành đi học cũng không có gì không tốt.

    Thẩm Minh Triết cười ranh mãnh, dọn sạch dấu vết trên máy tính mới tắt máy, sau đó đứng dậy sắp xếp hành lý giúp Thẩm Hạ Lan.

    Vóc dáng nho nhỏ của cậu bé muốn treo quần áo lên tủ cũng có hơi mất sức.

    Thẩm Minh Triết chán nản nhìn cái chân ngắn của mình, thầm thề phải ăn nhiều cơm, mau mau lớn lên, mới có thể bảo vệ mẹ thật tốt.

    Cậu bé dời ghế đến trước tủ quần áo, đứng lên ghế treo quần áo của Thẩm Hạ Lan và mình vào tủ.

    Bên ngoài vang lên tiếng Lam Tử Thất trở về.

    “Hạ Lan, cậu về rồi sao? Mau cho tớ xem nào, năm năm nay có gầy đi không?”

    Lam Tử Thất tiến lên ôm lấy Thẩm Hạ Lan, hốc mắt hơi đỏ lên.

    “Đồ ngốc, không phải tớ vẫn ổn sao? Còn khóc cái gì?”

    Thẩm Hạ Lan cũng cảm thấy kích động.

    “Vẫn ổn, cậu thế này còn dám nói vẫn ổn? Được rồi, lần này trở về thì đừng đi nữa, có tớ đây, tớ nuôi cậu.”

    “Được, cho cậu nuôi. Tạm thời tớ sẽ không đi, có một vụ hợp tác ở bên này, ít nhất phải ở lại nửa năm. Đừng khóc nữa, tớ dẫn cậu đi gặp con tớ.”

    Thẩm Hạ Lan kéo tay Lam Tử Thất đi tới trước phòng mình.

    “Minh Triết, chào dì Lam nào.”

    Lúc cô mở cửa phòng ra, Thẩm Minh Triết đang nhón chân treo quần áo, nghe thấy tiếng kêu của Thẩm Hạ Lan thì quay đầu lại, thoáng cái đứng không vững, cả người ngã từ trên ghế xuống.

    “Cẩn thận!”

    Thẩm Hạ Lan tiến lên một bước muốn đỡ lấy cậu bé, Lam Tử Thất đã nhanh hơn, cô ấy ôm lấy Thẩm Minh Triết, lại bởi vì quán tính nên cùng nhau ngã xuống sàn nhà.

    Lam Tử Thất là giáo viên, bảo vệ Thẩm Minh Triết theo bản năng, thân thể mềm mại này khiến Lam Tử Thất không nỡ buông tay, đặc biệt là khi nhìn thấy khuôn mặt như búp bê của Thẩm Minh Triết, cô ấy lập tức thét chói tai.

    “Trời ạ, Hạ Lan, con trai cậu thật đẹp trai!”

     

    Nói xong, cô ấy hôn một cái lên mặt Thẩm Minh Triết.

    Thẩm Minh Triết lập tức khó chịu.

    “Bà cô già này, sao dì lại hôn cháu? Dì đứng lên đi!”

    Lam Tử Thất bị câu “bà cô già” của Thẩm Minh Triết làm tổn thương.

    “Thằng nhóc xấu xa, dì mới hai mươi tám tuổi, già gì mà già?”

    “Cháu mới bốn tuổi thôi, với cháu, dì đã già đến không thể già hơn được nữa rồi. Dì già! Dì mau đứng lên đi, đè chết cháu rồi!”

    Thẩm Minh Triết không phải người không lễ phép như vậy, thậm chí rất nhiều lúc cậu bé đều lười so đo với mấy người mê trai thế này, nhưng mặt mình lại có thể bị Lam Tử Thất hôn lên!

    Cái này thật sự không nhịn được mà!

    Lam Tử Thất bị kích thích đến nổi điên.

    “Hạ Lan, cậu chắc đây là con trai mình chứ?”

    Thẩm Hạ Lan thấy hai người bọn họ như vậy, không nhịn được bật cười.

    “Được rồi Tử Thất, cậu mau đứng lên đi. Minh Triết không thích người khác hôn thằng bé.”

    Nói xong Thẩm Hạ Lan muốn kéo Lam Tử Thất đứng lên, cô ấy lại không làm như Thẩm Minh Triết muốn.

    “Không cho hôn đúng không? Vậy tớ càng muốn hốn, tớ hôn hôn hôn!”

    Lam Tử Thất trẻ con cầm lấy mặt Thẩm Minh Triết hôn lên mấy cái.

    Cả khuôn mặt Thẩm Minh Triết đều biến sắc, lấy một món đồ trong hành lý của Thẩm Hạ Lan đưa về phía Lam Tử Thất.

    “Ui da!”

    Lam Tử Thất bị điện giật đến suýt nhảy dựng lên, lúc này mới nhìn thấy trong tay Thẩm Minh Triết đang cầm kìm chích điện.

    “Thằng nhóc xấu xa, cháu muốn giết người sao?”

    “Đây là đồ cháu cho mẹ đề phòng biến thái, không ngờ hôm nay lại sử dụng trên người con sói già là dì!”

    Thẩm Minh Triết thở hổn hển bò dậy, nhấc chân đi tới phòng vệ sinh.

    Cậu bé muốn rửa sạch nước miếng của bà già kia!

    Thật là ghê quá đi

    Thẩm Hạ Lan cười đến không thở nói, Lam Tử Thất lại khóc không ra nước mắt.

    “Sao cậu lại dạy dỗ ra một con ác ma như vậy thế? Nhìn thì giống như búp bê, sao lòng dạ lại đen tối vậy?”

    “Minh Triết chỉ là quá đề phòng thôi, cậu không chạm vào thằng bé là được.”

    Thẩm Hạ Lan hiểu con trai mình, vội vàng giải thích với Lam Tử Thất.

    Trái tim bị tổn thương của Lam Tử Thất thật sự đang cực kỳ đau đớn.

    Cô lại bị một đứa nhỏ hơn bốn tuổi ghét bỏ!

    Có cho người ta sống nữa không vậy!

    “Thằng nhóc thối, sau này chúng ta từ từ tính sổ.”

    Lam Tử Thất đỡ cái eo già bị điện giật hơi run lên của mình, đi ra khỏi phòng với Thẩm Hạ Lan.

    Thẩm Hạ Lan đến phòng bếp tắt lửa, Lam Tử Thất nhàm chán cầm điện thoại lướt tin tức mới, đột nhiên bị cái tin tức đầu tiên làm cười như điên.

  • CHƯƠNG 8: ĐỂ LỘ CÁI RIÊNG TƯ CỦA MÌNH RỒI

    “Hạ Lan, cậu mau xem nè! Ha ha ha, cười chết mất! Đây đúng là ác giả ác báo!”

    Tiếng cười của Lam Tử Thất khiến Thẩm Minh Triết mới đi ra khỏi phòng vệ sinh không nhịn được nhíu mày.

    “Please, dì có thể cười nhỏ tiếng chút không? Không thục nữ chút nào cả. Đã già rồi còn không có khí chất, chẳng trách hai mươi tám tuổi vẫn không ai thèm lấy!”

    Lời nói của cậu bé lại kích thích Lam Tử Thất.

    “Thằng nhóc thúi, cháu nói gì hả? Cháu lặp lại lần nữa xem, có tin bà đây đánh cháu không.”

    Lam Tử Thất nói xong đã xăn ống tay áo, dáng vẻ như chị đại.

    Thẩm Minh Triết cực kỳ khinh bỉ nhìn cô ấy, đi thẳng về phía Thẩm Hạ Lan, nhưng đã lập tức đổi sáng vẻ mặt khác.

    “Mami, để con làm là được rồi, mẹ đến phòng khách nghỉ ngơi một lát đi.

    Thẩm Minh Triết xắn tay áo, bưng đồ ăn Thẩm Hạ Lan nấu xong ra ngoài, còn chủ động dọn dẹp đũa.

    Nhìn thấy Thẩm Minh Triết hiểu chuyện như vậy, Lam Tử Thất thoáng chốc dịu dàng lại.

    “Thằng nhóc xấu xa, nể tình cháu hiếu thảo như vậy, dì sẽ không so đo với cháu.”

    “Bà già, người tay không ăn cơm trắng ngay cả đạo lý giúp đỡ cũng không hiểu ư, dì thật là giáo viên hả?”

    Thẩm Minh Triết lại kích thích Lam Tử Thất.

    “Cháu phải hiểu rõ, đây là nhà của dì!”

    “Chúng cháu trả tiền thuê nhà cho dì, vậy dì có cho chúng cháu tiền cơm không?”

    Thẩm Minh Triết khinh thường liếc Lam Tử Thất, khiến cô ấy tức đến nghẹn lời.

    Thẩm Hạ Lan thấy Thẩm Minh Triết như vậy thì ho khan một tiếng nói: “Minh Triết, không được nói chuyện với dì Lam như thế. Con phải biết là con sẽ học tập dưới tay dì ấy, sao có thể không tôn trọng giáo viên được hả?”

    Thẩm Minh Triết lập tức chán nản.

    Cậu bé rất không muốn đi theo Lam Tử Thất, nhưng nghĩ tới Diệp Tranh, nghĩ tới Diệp Ân Tuấn, Thẩm Minh Triết lại im lặng.

    Lam Tử Thất vừa nghe thấy Thẩm Minh Triết muốn học tập ở nhà trẻ của mình lập tức tỉnh táo lại.

    “Hạ Lan, cậu thật sự để thằng bé đến nhà trẻ của tớ à?”

    “Ừm, Minh Triết cần đi nhà trẻ, tớ cũng phải đi làm, không thể ở nhà với thằng bé. Nghe nói nhà trẻ cậu làm cái gì cũng rất tốt, chuyện này phiền cậu rồi.

    “Không phiền, không phiền.”

    Lam Tử Thất cười hì hì, Thẩm Minh Triết lại khinh thường hừ lạnh một tiếng, không nói gì.

    “Đúng rồi, khi nãy cậu cười gì vậy?”

    Sau khi Thẩm Hạ Lan bưng hết đồ ăn lên bàn thì thuận miệng hỏi.

    Lúc này Lam Tử Thất mới nhớ ra tin tức mình mới xem khi nãy.

    Cô ấy vội vàng đưa điện thoại tới trước mặt Thẩm Hạ Lan, cười cực kỳ đắc ý.

    “Hạ Lan, cậu nhìn nè, Diệp Ân Tuấn lại có thể bị một đứa nhỏ tè lên mặt. Ha ha ha, thật hả giận, cuối cùng tên đàn ông cặn bã này cũng bị người ta trừng trị rồi.”

     

    Lời nói của Lam Tử Thất khiến Thẩm Hạ Lan nhìn thoáng qua theo bản năng.

    Bé trai trong video tè lên mặt Diệp Ân Tuấn, mặt mũi bé trai không rõ ràng lắm, nhưng mặt của Diệp Ân Tuấn lại rất rõ, đặc biệt là dáng vẻ tức giận của anh.

    Đương nhiên cô nhận ra đứa bé trên đó là ai, cô không nhịn được liếc Thẩm Minh Triết một cái.

    Cậu bé vội vàng cúi đầu.

    Lam Tử Thất lại đột nhiên hét ầm lên.

    “Này, thằng nhóc thúi, đừng nói đứa bé này là cháu nhé? Quần áo của hai đứa y chang nhau này, không nhìn ra được thứ kia của thằng nhóc cháu cũng lớn đấy.”

    Những lời này khiến mặt Thẩm Minh Triết đỏ tới tận cổ.

    “Bà già lưu manh!”

    Cậu bé đứng phắt dậy, chạy thẳng về phòng.

    Thất sách, thất sách quá!

    Sao lại có thể để lộ chỗ riêng tư nhất của mình chứ?

    Thẩm Hạ Lan nhìn thấy phản ứng của Thẩm Minh Triết, lại nhìn thấy dáng vẻ cười đến ngã trước ngã sau của Lam Tử Thất, trong mắt hiện lên chút bất đắc dĩ.

    Tuy cô biết vì sao Thẩm Minh Triết sẽ nhằm vào Diệp Ân Tuấn, nhưng cô vẫn rất vui.

    Bị con trai ruột của mình tè lên mặt, có lẽ cũng không sao nhỉ? Nhưng với cá tính của Diệp Ân Tuấn chắc chắn sẽ nổi điên.

    “Hạ Lan, cậu nói xem ai nhàm chán vậy, còn đăng video lên mạng?” Lam Tử Thất thuận miệng hỏi một câu.

    Thẩm Hạ Lan lắc đầu: “Cho dù là ai cũng rất hả giận.”

    “Đương nhiên, tên đàn ông tồi kia gặp phải thằng nhóc xấu xa này mà, nếu là tớ, tớ sẽ thẳng axit lên mặt anh ta. Đúng rồi, con trai Diệp Tranh của anh ta và Sở Anh Lạc cũng học ở nhà trẻ của tớ, cậu có chắc là muốn cho thằng bé qua đó học không?”

    Thẩm Hạ Lan chợt khựng lại.

    Con trai của bọn họ.

    Thẩm Hạ Lan hít một hơi thật sâu, hờ hững nói: “Minh Triết không phải người dễ bắt nạt, yên tâm đi.”

    “Ừm, cái này tớ thừa nhận.”

    Lam Tử Thất và Thẩm Hạ Lan tiếp tục tranh luận, còn Diệp Ân Tuấn trong phòng làm việc suýt chút tức điên.

    Rốt cuộc là ai đăng chuyện này lên mạng?

    “Công ty nuôi mấy người xử lý quan hệ công chúng kia là để bọn họ ngồi chơi sao? Video thế này lại có thể bị truyền trên mạng, bọn họ đang làm gì vậy.

    Diệp Ân Tuấn ném điện thoại tới trước mặt Tống Đình.

    Tống Đình chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.

    Anh ta cũng mới phát hiện video này, lúc muốn ngăn cản thì nó đã truyền khắp rồi.

    “Tổng Giám đốc Diệp, chúng tôi cũng đang cố xoá, nhưng hình như đối phương thêm Trojan* vào, máy tính của chúng ta bị trúng virus, trước mắt nhân viên kỹ thuật đang nhanh chóng sửa chữa. Tôi nghĩ có phải chúng ta đắc tội ai đó nên có người cố ý hãm hại chúng ta không?”

    *Trojan: là một loại phần mềm ác tính. Không giống như virus, nó không có chức năng tự sao chép nhưng lại có chức năng hủy hoại tương tự virus.

    Lời nói của Diệp Ân Tuấn làm Tống Đình híp mắt lại.

    Chẳng lẽ chuyện này thật sự là có người nhằm vào anh?

  • CHƯƠNG 9: GẶP PHẢI CAO THỦ

    Diệp Ân Tuấn nhớ lại một chút, lúc trước trong phòng vệ sinh ở sân bay chỉ có anh và thằng nhóc thúi kia.

    Anh không cảm thấy một đứa nhỏ bốn năm tuổi có thể làm ra chuyện này với mình.

    Nhưng ngoài đứa nhỏ kia, còn ai biết chuyện này đâu chứ? Hay là phòng vệ sinh khác vẫn có người khác mà anh không biết.

    Diệp Ân Tuấn nhíu chặt mày.

    Tống Đình cảm thấy không khí trong phòng làm việc áp lực đến khó thở, anh ta không nhịn được tháo cúc áo ra, giống như làm vậy sẽ khiến mình dễ chịu hơn một chút.

    Diệp Ân Tuấn đột nhiên hỏi.

    “Đón được Lisa không?”

    Anh đặc biệt đến sân bay vì Lisa, chỉ là không đón được người. Vì không biết đối phương trông như thế nào nên anh bảo Tống Đình giơ một tấm bảng lên, đáng tiếc cuối cùng vẫn không có ai đến tìm bọn họ.

    Tống Đình thấy Diệp Ân Tuấn đổi chủ đề, vội vàng nói: “Bên Mỹ gửi tin nói Lisa đã tới rồi. Có lẽ chúng ta đến muộn, hoặc là không phải ngồi chuyến bay kia. Tổng Giám đốc Diệp, nhà thiết kế Lisa này thật sự hơi ngạo mạn không coi ai ra gì. Cho dù nói thế nào, cô ta chỉ là một nhà thiết kế thôi, anh có thể tự mình đi đón đã là nể mặt cô ta rồi, cô ta lại còn cho anh leo cây, thế này đúng là…”

    “Mau đi xử lý chuyện video cho tôi, nếu năm phút sau tôi còn nhìn thấy nó trên mạng, cậu có thể tìm một khu mộ tốt, coi như tôi tặng cậu. Cút đi!”

    Diệp Ân Tuấn đột nhiên ngắt lời anh ta, cả người âm u.

    Tống Đình vội ngậm miệng lại, nhanh chóng chạy ra ngoài.

    Năm phút?

    Không biết tên hacker kia trang bị Trojan gì, chỉ phá giải nó đã mất năm phút rồi, Tổng Giám đốc Diệp là muốn anh ta chết trẻ mà.

    Sau khi Tống Đình rời khỏi phòng làm việc, Diệp Ân Tuấn nhanh chóng mở máy tính lên.

    Anh phát hiện hệ thống an toàn của công ty đã hoàn toàn bị công phá, trước mắt cả hệ thống an toàn đều tê liệt.

    Là ai?

    Ai muốn trừng trị anh như vậy?

    Diệp Ân Tuấn nhíu chặt mày, lập tức bắt đầu gõ bàn phím, một hàng mật mã xuất hiện trên màn hình, nhanh chóng phá vỡ điểm sáng màu đỏ đầu tiên.

    Vì để không gặp bà già Lam Tử Thất kia, Thẩm Minh Triết nhốt mình trong phòng, mở máy tính lên, nhìn thấy hệ thống an toàn của tập đoàn Hoàn Trí bị sập và tê liệt, khoé miệng hơi cong lên.

    Chỉ với trình tự Trojan này, đã đủ khiến Diệp Ân Tuấn mệt rồi.

    Đột nhiên, máy tính cậu bé chớp một cái, tường lửa đầu tiên của mình đã bị phá.

    Thẩm Minh Triết lập tức nhíu mày.

    Không ngờ tập đoàn Hoàn Trí còn có cao thủ máy tính.

    Thẩm Minh Triết nhanh chóng đặt bàn tay nhỏ bé lên bàn phím, bắt đầu cạch cạch đánh chữ.

    Diệp Ân Tuấn phát hiện hành động của đối phương, lập tức trở nên tập trung.

    “Cho dù cậu là ai, hôm này tôi nhất định sẽ bắt được cậu!”

    Diệp Ân Tuấn đã rất lâu rồi không tức giận như vậy, thậm chí cũng đã lâu không tự mình xử lý chuyện này.

    Không thể không nói, kỹ thuật của tên hacker này không tệ, nhưng trong mắt anh, đối phương vẫn có hơi non nớt.

     

    Thẩm Minh Triết nhìn thấy màn hình hoàn toàn không nhúc nhích, đã biết mình bị đối phương khoá rồi.

    Không xong!

    Gặp phải cao thủ rồi!

    Thẩm Minh Triết muốn thoát ra, bây giờ không thể điều khiển được cả màn hình.

    Làm sao đây?

    Tuyệt đối không thể để lộ vị trí của bọn họ!

    Thẩm Minh Triết chợt nghĩ ra, nhanh chóng liên kết thiết bị kết nối với máy tính.

    Máy tính “đinh” một tiếng, trình tự Trojan hoàn toàn bị phá, mà đối phương cũng thành công xác định địa chỉ IP của cậu bé.

    Diệp Ân Tuấn nhìn địa chỉ IP trước mắt, càng nhíu mày chặt hơn.

    “Tống Đình, lăn tới đây!”

    Tống Đình nghe thấy Diệp Ân Tuấn gọi mình thì vội chạy vào.

    “Tổng Giám đốc Diệp.”

    “Điều tra xem địa chỉ IP này là ở đâu?”

    Diệp Ân Tuấn ném phát hiện của mình cho Tống Đình.

    Tống Đình vừa nhìn đã ngơ ngác.

    “Sao thế?”

    “Tổng Giám đốc Diệp, địa chỉ IP này là địa chỉ của nhà cổ nhà họ Diệp.

    Tống Đình nơm nớp lo sợ nói ra.

    “Cậu nói gì?”

    Sắc mặt Diệp Ân Tuấn lập tức trở nên nặng nề, không khí áp lực kia khiến Tống Đình chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.

    “Thật ạ, Tổng Giám đốc Diệp, đây là địa chỉ của nhà cổ nhà họ Diệp, địa chỉ IP bên kia là tôi tự cài đặt.”

    Ánh mắt Diệp Ân Tuấn càng nặng nề hơn.

    Đối phương đúng là gian trá.

    Xem ra vào khoảnh khắc cuối cùng đã liên kết thiết bị kết nối, dời địa chỉ IP đi. Nhưng người này quen thuộc với anh và nhà họ Diệp như thế, là ai mới được chứ?

    Nếu là kẻ thù của mình thì thật quá đáng sợ!

    “Đi điều tra cho tôi! Tôi không quan tâm cậu sử dụng cách gì, tôi nhất định phải biết nơi đăng video này lên, còn có tin tức của hacker này nữa!”

    “Vâng!”

    Tống Đình cảm thấy nhiệm vụ trên vai rất nặng nề, vội vàng chạy ra ngoài.

    Thẩm Minh Triết mệt mỏi ngồi xụi lơ trên ghế.

    Xem ra ông ba này của cậu cũng không phải đồ vô dụng.

    Khi nãy mình suýt chút bị lộ rồi.

    Sau này cậu bé phải cẩn thận hơn mới được.

    “Minh Triết, ra ngoài ăn cơm.”

    Thẩm Hạ Lan gõ cửa phòng, Thẩm Minh Triết sợ hãi vội vàng thoát khỏi giao diện máy tính, mở trò chơi lên, sau đó mới miễn cưỡng nói: “Biết rồi, con ra ngay.”

    Cậu bé mở cửa phòng ra, Thẩm Hạ Lan cũng nhìn vào trong, khi nhìn thấy hình ảnh trên máy tính thì hơi lắc đầu.

    “Nói với con bao nhiêu lần rồi, ít chơi game lại, nhưng con vẫn không vâng lời. Còn nữa, một hồi phải xin lỗi dì Lam, biết không?”

    Thẩm Minh Triết lại nhíu mày chặt hơn.

    Muốn cậu bé xin lỗi bà già kia? Có lầm không vậy!

  • C10: Cô chắc chắn muốn để tôi đi

    "Là dì ấy bắt nạt con trước."

    Thẩm Minh Triết oan ức nói, đôi mắt phượng xinh đẹp đó chăm chú nhìn Thẩm Hạ Lan, nhìn qua trông đáng thương vô cùng.

    Tuy Thẩm Hạ Lan biết Thẩm Minh Triết giả vờ, nhưng vẫn không thể miễn dịch với trạng thái này của cậu bé. Cô lắc đầu nói: “Biểu hiện của dì Lam là thích con đó, cách làm của con cũng không phải là điều mà một quý ông nên làm đúng không?"

    "Được rồi, con xin lỗi dì ấy."

    Thẩm Minh Triết thu hồi vẻ mặt vô tội của mình, thở dài đi ra ngoài.

    Lam Tử Thất vẫn rất thích Thẩm Minh Triết, dù sao đứa bé này nhìn rất vui tai vui mắt, thật sự không làm người ta giận được, chẳng bao lâu lại bắt đầu táy máy tay chân với Thẩm Minh Triết.

    Thẩm Minh Triết nể mặt Thẩm Hạ Lan nên vẫn luôn chịu đựng, nhưng lại cố gắng hết sức để kéo dãn khoảng cách với Lam Tử Thất.

    Ba người đã trải qua một đêm trong bầu không khí hài hòa này.

    Buổi sáng lúc Thẩm Hạ Lan thức dậy, Thẩm Minh Triết đã ra ngoài mua bữa sáng về rồi và đặt lên bàn ăn.

    "Mẹ, chào buổi sáng."

    Cậu bé nở nụ cười tươi rói với Thẩm Hạ Lan, tuy có khuôn mặt giống với Diệp Ân Tuấn, nhưng từ trước đến nay Diệp Ân Tuấn không hề cười với cô. Mà Thẩm Minh Triết là thiên sứ của Thẩm Hạ Lan cô, là thiên sứ của một mình cô.

    "Chào buổi sáng!"

    Thẩm Hạ Lan vui vẻ xoa đầu cậu bé.

    Lam Tử Thất nghe tiếng nên cũng đi ra khỏi phòng, khi nhìn thấy bữa sáng trên bàn thì lập tức vui vẻ nói: “Hạ Lan, cậu đúng là thiên sứ của tớ, cậu thế mà mua bữa sáng luôn rồi! Tuyệt quá, rốt cuộc hôm nay tớ có thể ăn sáng xong mới lên lớp rồi."

    "Minh Triết mua, tớ cũng vừa dậy thôi."

    Thẩm Hạ Lan tập mãi thành quen với trạng thái này của Lam Tử Thất, nhưng Thẩm Minh Triết lại nhíu mày.

    "Mẹ, con thật sự phải đi học ở trường mầm non của dì Lam sao?"

    Giọng điệu của cậu bé mang theo sự khinh thường.

    Lam Tử Thất lập tức dựng đứng tai.

    "Nhóc thối, cháu nói kiểu gì đấy? Dì nói cho cháu biết, dì là giáo viên át chủ bài trong trường mầm non chúng ta đấy!"

    "Hừ!"

    Thẩm Minh Triết ngồi xuống, cầm bát đũa lên ăn.

    Lam Tử Thất khóc không ra nước mắt.

    Thẩm Hạ Lan vội vàng chạy trốn khỏi chiến trường.

    "Hôm nay tớ phải đến tập đoàn Hoàn Trí báo cáo, đi rửa mặt trước đây."

    "Thẩm Hạ Lan, cậu không trượng nghĩa!"

    Lam Tử Thất tức giận giậm chân nhưng Thẩm Hạ Lan đã đi vào nhà vệ sinh từ lâu rồi.

    Sau trận đùa giỡn vào buổi sáng sớm, Thẩm Minh Triết vẫn theo chân Lam Tử Thất đi đến trường mầm non, còn Thẩm Hạ Lan thì đi tới tập đoàn Hoàn Trí.

    Tám năm trước kết hôn, năm năm trước bị ép buộc rời khỏi nơi này, cô là con dâu cả nhà họ Diệp, vợ của Diệp Ân Tuấn, nhưng từ trước đến nay chưa hề bước vào tập đoàn Hoàn Trí một bước. Hôm nay cô trở về với gương mặt của một người xa lạ, không biết lúc Diệp Ân Tuấn nhìn thấy ba chưa Thẩm Hạ Lan, tối hôm qua còn ngủ được không?

     

    Khóe môi Thẩm Hạ Lan cong cong, sự căm thù thoáng hiện trong mắt.

    Cô điều tiết cảm xúc, cất bước đi vào tập đoàn Hoàn Trí.

    "Xin lỗi, thưa cô, xin hỏi cô tìm ai?"

    Nhân viên lễ tân nhanh chóng phát hiện ra Thẩm Hạ Lan, còn ngăn cô lại.

    Thẩm Hạ Lan nhìn đại sảnh của tập đoàn Hoàn Trí, đúng là khí thế, khó trách lại trở thành xí nghiệp dẫn đầu ở Hải Thành. Nhưng cô quay về rồi, sau này nhà họ Diệp còn có thể tiếp tục đứng vững vị trí số một ở Hải Thành hay không thì vẫn khó nói.

    Tôi tìm Diệp Ân Tuấn, tôi là Lisa, nhà thiết kế mà công ty HJ nước Mỹ phái tới, hôm nay đến báo cáo."

    Thẩm Hạ Lan cười nhẹ nói.

    Nhân viên lễ tân không dám sơ suất, vội vàng nở nụ cười nói: “Thưa cô Lisa, xin cô đợi một chút, tôi báo cáo với Chủ tịch Diệp một tiếng."

    "Được."

    Thẩm Hạ Lan cũng không làm khó cô ta, đừng chờ trước quầy lễ tân.

    Ngay tại lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

    "Cô Trương, Ân Tuấn tới rồi đúng không? Sáng sớm anh ấy đi gấp, vẫn chưa ăn sáng. Tôi đến đưa đồ ăn cho anh ấy, không cần báo đâu, tôi cứ lên là được."

    Sở Anh Lạc cầm bình giữ nhiệt đi nhanh tới.

    Năm năm không gặp, cô ta vẫn xinh đẹp như xưa, thậm chí dáng người còn hoàn mỹ hơn một chút.

    Thẩm Hạ Lan nhìn cô ta, trong mắt không giấu được một tia tức giận.

    Sở Anh Lạc nhạy cảm quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Thẩm Hạ Lan. Tuy Thẩm Hạ Lan kịp thời giấu đi sự tức giận trong đáy mắt nhưng Sở Anh Lạc vẫn nhíu mày.

    "Cô là ai? Tới đây làm gì? Nhìn cái gương mặt như hồ ly của cô, không phải là đến tìm Ân Tuấn nhà tôi đấy chứ?"

    Sở Anh Lạc lưu loát nói ra một câu khó nghe.

    Cô ta thế mà hơi ghen ghét với sự xinh đẹp của Thẩm Hạ Lan.

    Người phụ nữ này góc nào cũng cho cô ta một cảm giác nguy hiểm, hơn nữa dáng dấp của cô ta cũng quá xinh đẹp rồi nhỉ? Thậm chí còn xinh đẹp hơn cô ta mấy phần. Dáng vẻ đó, cô ta là phụ nữ mà suýt nữa còn bị hớp hồn, huống gì là đàn ông.

    Nghĩ tới đây, Sở Anh Lạc lập tức đề phòng.

    "Cô Trương, gọi bảo vệ đuổi người phụ nữ này ra khỏi tập đoàn Hoàn Trí!"

    Lời nói của Sở Anh Lạc làm cho cô Trương ở quầy lễ tân hơi khó xử, cô ta còn chưa nghĩ ra cách để giải thích thân phận của Thẩm Hạ Lan với Sở Anh Lạc, Thẩm Hạ Lan đã bật cười.

    Nụ cười đó đúng là khiến cho người ta chết mê chết mệt.

    "Cô là ai chứ? Là vị nào ở tập đoàn Hoàn Trí này? Cô chắc chắn muốn để tôi đi?"

    Thẩm Hạ Lan không nhanh không chậm nói, trong mắt còn mang theo sự khinh thường và chế giễu, cái vẻ mặt khinh thường đó càng kích thích Sở Anh Lạc hơn, cô ta đột nhiên cảm thấy Thẩm Hạ Lan đang khiêu chiến cô ta!

  • C11: Cô ta là con hồ Ly tinh

    "Tôi là ai ư? Tôi là vợ tương lai của Chủ tịch tập đoàn Hoàn Trí đây! Tôi cảnh cáo cô, cách xa Ân Tuấn nhà tôi một chút. Cô Trương, mau gọi bảo vệ tống cổ người phụ nữ này đi cho tôi!"

    Giọng nói của Sở Anh Lạc hơi chói tai.

    "Vợ tương lai của chủ tịch? Vậy tức là vẫn chưa phải chứ gì? Tôi phải nhắc nhở cô thế này, đối với Diệp Ân Tuấn, tôi là một người rất quan trọng với anh ta! Bây giờ cô đuổi tôi đi, sợ rằng sau đó còn phải mời tôi quay lại."

    Thẩm Hạ Lan vẫn thản nhiên nói, nhưng ánh mắt lại chẳng buồn nhìn Sở Anh Lạc.

    Sở Anh Lạc nào bị người ta đối đãi như thế, cô ta lập tức nổi giận.

    "Mời cô quay lại? Cô nằm mơ đi thôi, cô mau cút cho tôi!"

    Cô ta thấy cô Trương không nhúc nhích, tự mình đi tới định đẩy Thẩm Hạ Lan, ai ngờ Thẩm Hạ Lan chuyển sang một bên.

    Sở Anh Lạc không kịp đề phòng, cả người không đứng vững, đột nhiên ngã về phía trước.

    "Vợ tương lai của chủ tịch, cô cẩn thận chút."

    Thẩm Hạ Lan theo bản năng giơ tay đỡ cô ta, nhưng trong mắt Sở Anh Lạc thì đó là sự trào phúng của Thẩm Hạ Lan đối với cô ta.

    "Cô cút đi!"

    Cô ta bỗng nhiên quăng một bạt tai.

    Tiếng tát lanh lảnh vang vọng khắp đại sảnh.

    Gương mặt của Thẩm Hạ Lan lập tức sưng đỏ, nhưng Sở Anh Lạc vẫn không chịu thu liễm, một tay kéo mái tóc dài của Thẩm Hạ Lan, hung hăng nói: “Với sắc đẹp này của cô mà cũng dám tới tập đoàn Hoàn Trí quyến rũ Diệp Ân Tuấn. Đây là sự cảnh cáo dành cho cô! Nếu còn có lần sau, tôi hủy luôn cái bản mặt này của cô!"

    Lời nói hung hăng của cô ta làm cho Thẩm Hạ Lan híp mắt, cô vốn định phản kháng nhưng khóe mắt loáng thoáng thấy được một bóng người đi ra khỏi thang máy.

    Không biết Diệp Ân Tuấn đã nhìn thấy dáng vẻ hung hăng càn quấy như hôm nay của cô ta chưa.

    Thẩm Hạ Lan thấy Diệp Ân Tuấn mới đi ra khỏi thang máy, mặc cho Sở Anh Lạc kéo tóc cô nói xằng nói bậy, cô tức giận nói: “Tập đoàn Hoàn Trí mấy người đúng là ức hiếp người ta quá đáng lắm rồi!"

    "Ức hiếp người quá đáng? Tôi không lột cái da hồ ly của cô là khoan dung với cô rồi đấy. Bây giờ cô tốt nhất nên cút ra khỏi tập đoàn Hoàn Trí cho tôi, nếu không..."

    "Chủ tịch Diệp, đây là thái độ và phong cách mà tập đoàn Hoàn Trí các anh chào đón nhà thiết kế của công ty hợp tác phái tới sao? Nếu Chủ tịch Diệp không muốn hợp tác thì có thể nói với Chủ tịch của chúng tôi một tiếng mà, không cần phải nhục nhã tập đoàn HJ chúng tôi như thế!"

    Thẩm Hạ Lan kịp thời ngắt lời Sở Anh Lạc, đôi mắt nhìn thẳng vào Diệp Ân Tuấn.

    Diệp Ân Tuấn không ngờ được sẽ nhìn thấy Sở Anh Lạc trong một cảnh tượng khó coi như thế.

    "Sở Anh Lạc, buông tay!"

    Diệp Ân Tuấn lạnh lùng nói.

    Sở Anh Lạc không ngờ Diệp Ân Tuấn lại đột nhiên đi xuống, cả người đờ đẫn, Thẩm Hạ Lan không hề bỏ qua cơ hội này.

    "Sao thế? Vị vợ tương lai của Chủ tịch vẫn muốn tay đấm chân đá với tôi hay sao?"

    "Sở Anh Lạc!"

    Giọng nói của Diệp Ân Tuấn mang theo sự tức giận.

    Lúc này Sở Anh Lạc như mới tỉnh mộng, vội vàng buông Thẩm Hạ Lan ra, lúc quay người lại nhìn Diệp Ân Tuấn, sắc mặt hơi hoảng hốt.

    "Ân Tuấn, không phải như thế đâu, là người phụ nữ này tới khiêu khích em, cô ta chính là hồ ly tinh, em chỉ là..."

     

    "Im mồm! Cút sang một bên!"

    Diệp Ân Tuấn không dám tin rằng người phụ nữ khiến người ta chán ghét trước mắt này lại là Sở Anh Lạc.

    Anh lướt qua Sở Anh Lạc, khi cô ta vươn tay muốn kéo tay Diệp Ân Tuấn, Diệp Ân Tuấn nhanh chóng tránh đi.

    "Cô Thẩm, xin lỗi."

    Diệp Ân Tuấn chìa tay với Thẩm Hạ Lan.

    Lúc nãy Thẩm Hạ Lan bị Sở Anh Lạc kéo tóc nên vẫn cúi đầu, lúc này nhìn thấy đôi bàn tay thon dài của Diệp Ân Tuấn, đôi mắt cô khẽ nhúc nhích.

    "Chủ tịch Diệp, tôi nghĩ rằng sự hợp tác của chúng ta khả năng có vấn đề rồi, tôi cần báo cáo về sự đối đãi tôi nhận được khi tới công ty các anh với Chủ tịch của chúng tôi, sau đó lại bàn về chuyện hợp tác của chúng ta thì tốt hơn."

    Thẩm Hạ Lan đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén đó nhìn thẳng vào Diệp Ân Tuấn.

    Diệp Ân Tuấn sững sờ.

    Là cô ấy sao?

    Cái người phụ nữ chẳng những có tên giống với Thẩm Hạ Lan, ngay cả dáng vẻ và bước đi đều rất giống lại chính là Lisa?

    Nhưng mà Diệp Ân Tuấn cũng chỉ sững sờ trong nháy mắt, anh nhanh phóng phản ứng lại.

    "Cô Thẩm hiểu lầm rồi, Sở Anh Lạc không phải người trong công ty chúng tôi, mà chỉ là người nhà của tôi, lúc nãy đã có hành động thiếu lịch sự với cô, tôi thay cô ấy xin lỗi cô."

    Một câu "người nhà" của Diệp Ân Tuấn như là một con dao găm sắc nhọn, một lần nữa đâm vào vết sẹo của những vết thương chồng chất của Thẩm Hạ Lan, đau đến mức máu tươi đầm đìa.

    "Người nhà?"

    Thẩm Hạ Lan nở nụ cười nhẹ, đáy mắt lại hết sức lạnh lùng.

    "Ngay cả người nhà của Chủ tịch Diệp cũng không chào đón tôi, Chủ tịch Diệp bảo tôi làm sao tin rằng tập đoàn Hoàn Trí có lòng hợp tác với tập đoàn HJ chúng tôi chứ? Trường hợp hợp tác này của chúng tôi cũng không nhất thiết phải cùng tập đoàn Hoàn Trí đúng chứ? Chủ tịch Diệp, tôi cảm thấy chúng ta đều cần suy nghĩ cẩn thận hơn."

    Thẩm Hạ Lan nói xong thì xoay người rời đi.

    Tuy rằng tóc cô rối tung, trên mặt cũng bị sưng đỏ, nhưng không thể nào che đi khí thế và sự tao nhã của cô.

    Diệp Ân Tuấn bắt lấy tay Thẩm Hạ Lan, sự ấm áp đó nhất thời làm cho Thẩm Hạ Lan ngẩn người, sau đó thì ngẩng đầu trào phúng.

    "Sao vậy? Vợ tương lai của Chủ tịch Diệp đánh tôi vẫn chưa đủ, Chủ tịch Diệp đây định dùng thủ đoạn cứng rắn ép tôi ở lại hay sao?"

    Diệp Ân Tuấn lập tức nhíu mày.

    Tung hoành chốn thương trường nhiều năm như thế, đây là lần đầu tiên anh bị người ta làm cho nghẹn họng không nói nên lời, mà người này còn là một người phụ nữ!

  • C12: Chơi trò lạt mềm buộc chặt

    “Khả năng ăn nói nhanh mồm nhanh miệng của cô Thẩm và khả năng thiết kế thiên phú của cô thật khiến người khác phải nhìn với cặp mắt khác.”

    Diệp Ân Tuấn hờ hững nói, có điều vẫn buông tay cô ra.

    Anh có một thoáng hoảng hốt, luôn cảm thấy trên người Thẩm Hạ Lan có cảm giác quen thuộc khiến anh không kìm được muốn thăm dò.

    Thẩm Hạ Lan lại cười lạnh nói: “Tổng giám đốc Diệp vẫn nên giải quyết chuyện gia đình trước đi.”

    Nói rồi cô ra khỏi tập đoàn Hoàn Trí, có điều lần này Diệp Ân Tuấn không ngăn cản cô.

    Sở Anh Lạc thấy Thẩm Hạ Lan ra khỏi tập đoàn Hoàn Trí mới bước lên, hơi bất an nói: “Ân Tuấn, em không biết cô ấy là nhà thiết kế hợp tác với công ty chúng ta, nhưng thật sự là cô ấy khiêu khích em trước! Em…”

    “Cô đến đây làm gì?”

    Sắc mặt Diệp Ân Tuấn lạnh như băng khiến Sở Anh Lạc càng lo lắng không yên.

    “Em thấy anh chưa ăn sáng, sợ anh đói mà làm việc thì không tốt cho dạ dày nên em mang ít đồ ăn tới cho anh. Ân Tuấn, em không cố ý, anh đừng giận em được không?”

    Sở Anh Lạc vô cùng đáng thương kéo ống tay áo Diệp Ân Tuấn.

     

    Diệp Ân Tuấn nhìn cô ta, ánh mắt sắc bén đó khiến Sở Anh Lạc có phần không chịu nổi.

    “Ân Tuấn…”

    “Là cô động tay trước?”

    Anh không thể quên được khi vừa ra khỏi thang máy nhìn thấy vẻ mặt như người đàn bà đanh đá của Sở Anh Lạc, trong lòng cực kỳ khiếp sợ.

    Sở Anh Lạc vốn định phản bác, nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Diệp Ân Tuấn, cô ta không khỏi nuốt nước bọt rồi nói: “Vâng, nhưng là vì…”

    “Cô ấy là nhà thiết kế ô tô nổi tiếng nhất của tập đoàn H`J nước Mỹ - Lisa, cũng là nhà thiết kế mà lần này bằng mọi giá tôi cũng muốn mời được. Bây giờ cô lại để cô ấy đi mất, công ty tổn thất ít nhất ba trăm tỷ, còn chưa tính tổn thất về mặt chữ tín. Sở Anh Lạc, tôi không cần biết cô dùng cách gì để cầu xin cô ấy tha thứ, sáng mai tôi muốn cô ấy tới tập đoàn bàn chuyện hợp tác với tôi, nếu không cô đừng trách tôi đuổi cô ra khỏi nhà họ Diệp!”

    Diệp Ân Tuấn nói xong thì nhấc chân rời đi.

    Sở Anh Lạc sững sờ tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

    “Không! Ân Tuấn, anh đừng đối xử với em như vậy! Em là mẹ của Diệp Tranh, anh đuổi em đi rồi Diệp Tranh phải làm sao? Ân Tuấn, em sai rồi, em thật sự không cố ý.”

    Bỗng nhiên cô ta ôm lấy cánh tay Diệp Ân Tuấn đau khổ cầu xin.

    Năm năm rồi.

    Cô sinh Diệp Tranh, cũng dựa vào thân phận cháu đích tôn nhà họ Diệp của Diệp Tranh mà thành công bước vào nhà họ Diệp, nhưng thái độ của Diệp Ân Tuấn đối xử với cô lại khác nhau một trời một vực.

    Anh đối xử với Diệp Tranh rất tốt, gần như là dành hết những điều tốt đẹp cho Diệp Tranh, nhưng đối với người mẹ ruột là cô thì Diệp Ân Tuấn lại đối xử như người xa lạ.

    Mọi người đều cho rằng Diệp Ân Tuấn đối xử với cô rất tốt, về mặt vật chất đúng là anh luôn thoả mãn cô, nhưng điều cô muốn là được làm vợ Diệp Ân Tuấn anh chứ không phải với thân phận không rõ ràng là mẹ của Diệp Tranh sống ở nhà họ Diệp.

    Nhưng Diệp Ân Tuấn lại nhắm mắt làm ngơ với cô, dù cho cô dùng hết mọi thủ đoạn cũng không thể bước vào phòng ngủ Diệp Ân Tuấn chứ đừng nói là vào lòng anh. Bây giờ Diệp Ân Tuấn lại nói muốn đuổi cô ra khỏi nhà họ Diệp, điều này với Sở Anh Lạc mà nói đúng là sét đánh giữa trời quang.

    “Em đi cầu xin người phụ nữ kia! Em đi cầu xin cô ấy! Ân Tuấn, anh đừng chia rẽ em và Diệp Tranh! Năm đó vì sinh thằng bé mà em suýt nữa đã mất máu mà chết, anh quên hết rồi sao?”

    “Nếu không phải vì nguyên nhân này, cô nghĩ dựa vào đâu mà cô được sống ở nhà họ Diệp?”

    Toàn thân Diệp Ân Tuấn toát ra hơi thở lạnh băng, lời nói lại càng không chút nể tình.

    Người Sở Anh Lạc run lên.

     

    Cô ta nhìn người đàn ông tuyệt tình trước mắt này, nhất thời hơi không chống đỡ được.

    “Ân Tuấn, sao anh có thể đối xử với em như vậy?”

    “Cô Trương, sau này không có sự cho phép của tôi, không được để cô Sở bước chân vào công ty nửa bước! Nếu cô không làm được thì nộp đơn xin từ chức với bộ phận nhân sự đi.”

    Diệp Ân Tuấn không thèm để tâm cảm nhận của Sở Anh Lạc, anh lạnh lùng nói xong thì nhấc chân đi khỏi đại sảnh.

    Tống Đình không nói một lời đi theo Diệp Ân Tuấn, sau khi vào thang máy thì nghe Diệp Ân Tuấn nói: “Điều tra xem cô Thẩm ở khách sạn nào, chọn một món quà đắt giá rồi tặng cô ấy, nói là quà nhận lỗi của tôi.”

    “Tổng giám đốc Diệp, không phải anh đã bảo cô Sở đi xin lỗi rồi sao? Sao chúng ta còn phải làm vậy?”

    Tống Đình không hiểu lắm.

    Diệp Ân Tuấn liếc nhìn anh ta, hờ hững nói: “Sở Anh Lạc đi xin lỗi là để giải quyết ân oán cá nhân. Công ty chúng ta xin lỗi là tỏ rõ lập trường của công ty ta. Cậu thật sự cho rằng cô Thẩm không muốn hợp tác với chúng ta sao? Cô ấy chỉ đang mượn đề tài để nói chuyện của mình, ra oai phủ đầu với tôi mà thôi. Nhưng người phụ nữ này cũng khá thú vị, chơi trò lạt mềm buộc chặt rất thành thạo. Thôi, chọn một món quà đắt giá rồi tôi sẽ đích thân mang tới tặng.”

    Tống Đình sững sờ.

    “Tổng giám đốc Diệp, anh định đích thân mang tới tặng sao? Có phải quá nể mặt cô ấy rồi không?”

    “Điều cô ấy muốn cũng là tự tôi đích thân tới cửa mời. Còn trong hồ lô của cô ấy bán thuốc gì thì tôi phải đi mới biết được, cứ làm vậy đi.”

    Diệp Ân Tuấn nói xong thì ra khỏi thang máy, vào thẳng phòng làm việc. Có điều Tống Đình vẫn hơi mất bình tĩnh.

    Năm năm rồi, đã năm năm anh ta chưa thấy tổng giám đốc Diệp để tâm một cô gái nào như thế này.

    Lẽ nào nhà thiết kế Lisa kia thật sự có mị lực lớn đến vậy sao? Đủ để tổng giám đốc Diệp núi băng ngàn năm thay đổi?

  • C13: Điều không nên hỏi thì đừng hỏi

    Sau khi Thẩm Hạ Lan ra khỏi tập đoàn Hoàn Trí thì nhanh chóng tìm một hiệu thuốc mua chút đá viên và thuốc hạ nhiệt rồi mới về nhà.

    May mà Thẩm Minh Triết đã theo Lam Tử Thất tới trường mầm non, nếu để con trai nhìn thấy cô thế này thì không biết lại hỏi đông hỏi tây tới khi nào.

    Có đôi lúc Thẩm Hạ Lan rất cảm ơn ông trời vào lúc cô tuyệt vọng nhất đã ban cho cô thiên sứ Thẩm Minh Triết, mặc dù còn nhỏ nhưng lại rất biết quan tâm cô.

    Nghĩ tới con trai, biểu cảm trên mặt Thẩm Hạ Lan dịu dàng đi rất nhiều.

    Cô về tới nhà, lấy đá chườm lên mặt, cảm giác mát lạnh khiến cô không khỏi nheo mắt lại.

    Sao bây giờ Sở Anh Lạc vẫn chưa trở thành bà Diệp, vì sao nhỉ?

    Chỉ bằng việc cô ta sinh cho Diệp Ân Tuấn một đứa con trai thôi đã là công thần rồi, hơn nữa Diệp Ân Tuấn cũng có tình cảm với cô ta, vì cô ta mà còn định giết cả người vợ là cô đây, không phải sao? Nhưng vì sao anh vẫn chưa cưới cô ta?

    Thẩm Hạ Lan nghĩ mãi không ra điều này, cô cảm thấy mình cần điều tra xem rốt cuộc đã có chuyện gì. Nhưng hôm nay Sở Anh Lạc cho cô một cái tát, cô không định dễ dàng cho qua như vậy.

    Lấy tâm thái Diệp Ân Tuấn muốn hợp tác với tập đoàn HJ đến vậy mà nói, chắc chắn anh sẽ bảo Sở Anh Lạc tới xin lỗi cô. Đến khi đó dù Diệp Ân Tuấn có ở trước mặt cô thì cô vẫn có thể trả quà đáp lễ một chiếc bạt tai này về, dù sao bây giờ cô cũng không phải Thẩm Hạ Lan – vợ anh nữa.

    Thẩm Hạ Lan của năm năm trước đã chết rồi, chết trong vụ hoả hoạn năm đó.

     

    Thẩm Hạ Lan dường như vẫn có thể cảm nhận được cảm giác nóng rực và đau đớn trên da khi bị lửa lớn thiêu đốt, cảm giác đau không muốn sống, tê tâm liệt phế mà lại vô cùng tuyệt vọng. Cảm giác đó dù cô có vào địa ngục cũng không quên được.

    Mà người khiến cô nếm trải đau khổ ấy, cô sẽ không bỏ qua cho một ai!

    Thẩm Hạ Lan ôm nửa bên mặt đi vào phòng ngủ, cô cũng không nói chuyện này với tổng công ty, chỉ nằm lên giường rồi yên lặng ngủ thiếp đi.

    Tống Đình mau chóng tra được địa chỉ của Thẩm Hạ Lan, khi anh ta nói cho Diệp Ân Tuấn thì mắt Diệp Ân Tuấn híp lại.

    Nơi ở của Lam Tử Thất!

    Anh vẫn còn nhớ người bạn thân nhất của Thẩm Hạ Lan chính là Lam Tử Thất.

    Lisa này chẳng những tên Trung Quốc giống tên Thẩm Hạ Lan mà đến nơi ở cũng là nhà bạn thân nhất của Thẩm Hạ Lan, trong đây thật sự không có vấn đề gì sao?

    Hay là nói, cô chính là Thẩm Hạ Lan?

    Vừa nghĩ tới đây, tay Diệp Ân Tuấn không tự chủ nắm chặt.

    “Tra cho tôi, không cần biết dùng cách gì, tôi cũng muốn biết tất cả tư liệu liên quan đến Lisa. Nhất là tư liệu năm năm về trước.”

    Lời Diệp Ân Tuấn khiến Tống Đình ngây người.

    “Tổng giám đốc Diệp, tư liệu của Lisa bên Mỹ vẫn luôn rất bảo mật, chúng tôi chưa chắc đã điều tra được, hơn nữa trước kia cũng đã có người tra rồi nhưng không có kết quả gì.”

    “Vậy dùng quan hệ đường dây không bình thường để điều tra.”

    Lời của Diệp Ân Tuấn một lần nữa khiến Tống Đình phải sững sờ.

    Đường dây không bình thường là đường dây gì, Tống Đình biết rất rõ, nhưng đã rất nhiều năm rồi Diệp Ân Tuấn không sử dụng, không ngờ lần này lại dùng vì Lisa, anh ta không khỏi hơi tò mò.

    “Tổng giám đốc Diệp, rốt cuộc cô Lisa đó có vấn đề gì vậy?”

    “Điều không nên hỏi thì đừng hỏi.”

    Lời cảnh cáo của Diệp Ân Tuấn khiến Tống Đình rụt cổ lại.

    “Vâng, tôi đi điều tra đây ạ.”

     

    Sau khi Tống Đình đi, Diệp Ân Tuấn bực bội châm một điếu thuốc.

    Đã rất lâu rồi anh không hút thuốc, nhưng hôm nay anh cần một điếu nicotin để xoa dịu cảm xúc bực bội của mình.

    Khuôn mặt khác nhau nhưng lại có thân hình, dáng đi giống nhau, thậm chí đến bạn bè cũng giống, thật sự là trùng hợp sao?

    Nhưng nếu cô thật sự là Thẩm Hạ Lan thì vì sao không nhận anh? Anh vẫn nhớ năm năm trước Thẩm Hạ Lan rất yêu anh.

    Rốt cuộc năm năm trước đã xảy ra chuyện gì?

    Khi trên mạng đưa tin Thẩm Hạ Lan đi gặp riêng tình nhân rồi xảy ra hoả hoạn, hài cốt cũng không còn, anh không tin. Một cô gái yêu anh như thế, sao có thể lặng yên không một tiếng động thay lòng đổi dạ được? Nhưng hai vệ sĩ mất tích, Thẩm Hạ Lan cũng không còn hài cốt, không ai biết rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì.

    Anh vẫn nhớ năm năm trước Thẩm Hạ Lan đang mang thai. Con của họ, có lẽ cũng mất trong vụ hoả hoạn đó rồi nhỉ?

    Diệp Ân Tuấn nhíu chặt lông mày, khói thuốc lúc sáng lúc tối, chỉ thoáng chốc đã cháy tới ngón tay anh.

    Bỗng nhiên anh run rẩy, nhanh chóng dập tắt điếu thuốc nhưng lại nhìn vệt đen trên ngón tay đến ngây người.

    Còn nhớ Thẩm Hạ Lan là một người sợ đau, vụ hoả hoạn đó lớn như vậy, gần như thiêu rụi hết mọi thứ xung quanh, khi ấy cô đã đau thế nào?

    Diệp Ân Tuấn không còn tâm tư tiếp tục làm việc, anh cầm áo khoác tây trang của mình rồi nhanh chóng ra khỏi văn phòng.

    “Tổng giám đốc Diệp, anh đi đâu vậy ạ?”

    “Ra ngoài một chuyến, lùi lại hết tất cả cuộc họp của ngày hôm nay.”

    Diệp Ân Tuấn nói xong thì biến mất ở cửa phòng làm việc, chỉ để lại thư ký với vẻ mặt ngơ ngác.

    Đây là lần đầu tiên tổng giám đốc Diệp trốn việc đó!

    Diệp Ân Tuấn không thèm quan tâm người khác nghĩ về mình thế nào, anh nhanh chóng lái xe tới nhà Lam Tử Thất.

    Tiếng chuông cửa không ngừng vang lên bên tai.

    Thẩm Hạ Lan tỉnh lại từ trong giấc mộng, toàn thân không có chút sức lực.

    Cô biết không phải Lam Tử Thất về vì cô ấy có chìa khoá, mà cô cũng không đặt đồ ăn ngoài, vậy là ai tới?

    Sở Anh Lạc?

    Nếu là cô ta thì Thẩm Hạ Lan không định dễ dàng mở cửa thế đâu.

Rekomendasi

Nhận xét (0)

Sorted by